Saturday, March 17, 2012

Những con số này khiến mọi thứ làm việc

Tập trước "Fringe".
Olivia Dunham, FBI.
Họ gọi những sự kiện đó là "The Pattern".
Giống như có ai đó ngoài kia đang
coi cả thế giới là 1 phòng thí nghiệm lớn.
Bất cứ ai cô cần đều có thể có.
Tên ông ta là Walter Bishop.
- Cha của tôi.
- Ông ấy làm việc ở Harvard.
Ông ta là 1 phần trong chương trình thí
nghiệm tối mật của Quân Đội Hoa Kỳ...
... trong lĩnh vực gọi là "Fringe Science".
(Khoa học giả tưởng)
Ý cô nói bố tôi là tiến sĩ Frankenstein?
Có quá nhiều chuyện đã xảy ra ở đây.
Và quá nhiều chuyện về nó.
Có phải con đang viết nhạc không, Ben?
Bố nghĩ chúng ta đã nói về chuyện này rồi mà.
Con biết đấy, về chuyện
nghỉ ngơi 1 chút.
Con có thể dành thời gian cho những việc khác.
Có thể là cái gì đó mới hơn.
Bố, đừng nổi giận với con.
Nhưng cái cần gạt nước, bố có thể
làm nó chậm lại không?
Gạt chậm lại à?
Tốc độ ấy.
Nó làm con rối cả lên.
Xin lỗi con yêu, bố không thể.
Bố cần phải nhìn đường chứ.
Dừng lại, tôi cần giúp đỡ.
Gì thế bố?
Không biết nữa.
Để xem nào.
Cô ổn chứ?
Oh tôi ổn.
Nhưng cái xe thì ko như vậy.
Nó rùng mình vài cái, sau đó thì tắt luôn.
Còn điện thoại thì chết ngắt.
Oh, đợi xíu.
Bố trở lại ngay.
Cám ơn anh.
Tất nhiên rồi! Cô sẽ không muốn
bị kẹt ngoài này đêm nay đâu.
À, ừ, tôi cần 1 xe kéo.
Tôi đang ở tuyến đường 12, khoảng 2
dặm về phía Bắc Fair Oak.
Ừ, Massachusetts biển số 332EWD.
Được rồi, cám ơn nhé!
Ah, họ đang bận.
Phải chờ 1 lát nữa.
Vậy thì tôi sẽ bị đến muộn cuộc hẹn
mà bình thường chỉ là ban phước lành...
... nhưng lần này quan trọng lắm.
Nghe này ... tôi ... tôi biết một chút về ô tô.
Nhưng tại sao không để tôi xem qua 1 lát nhỉ?
- Không, không, anh ko cần phải thế đâu.
- Không sao, ổn mà.
Bộ truyền lực bị khô.
Trông như bình điện bị cạn.
Này, bình tĩnh.
Tôi không có ý làm anh giật mình đâu.
Không sao. Tôi đã không, không nghe thấy anh.
Ừ, xin lỗi vì đến lâu như vậy.
Này, anh ổn chứ?
Xe cô ta đâu?
Ben.
Ben?
Ben!
Các bạn đang xem series Fringe do
NIZ - Pacific - hoanglonghs - Zwee (Subteam GVN) dịch.
Chúc các bạn xem phim vui vẻ.
Tập 8: The Equation
Trans: Pacific
Edit: NIZ
Subteam gamevn.com
Cậu bé tên Ben Stockton.
Theo như lời người cha,
họ đang trên đường về nhà...
... từ 1 buổi gặp mặt ở trường đêm qua, thì ông
ấy gặp 1 người phụ nữ bị sự cố với chiếc xe.
Người cha xác nhận trong khi đang xem xét chiếc
xe của người phụ nữ thì có gì đó đã xảy ra.
Giống như là dịch chuyển thời gian.
Và con ông ấy, người phụ nữ và
cả chiếc xe đột nhiên biến mất.
Vậy là ông ta bị 1 thoáng ngất đi.
Trong lời khai với cảnh sát...
... ông ta khẳng định rằng mình
ko bị bất tỉnh.
Vậy có nhân chứng nào khác xác
nhận câu chuyện của người cha đó chứ?
Không, nhưng đây không phải
lần đầu xảy ra chuyện này.
Đã có những hồ sơ về 3 vụ mất tích...
.... 10 năm về trước.
Trong mỗi vụ, các nhân chứng đều miêu
tả có thấy cùng 1 người phụ nữ.
Chúng tôi có thử dùng phần
mềm nhận dạng khuôn mặt.
Không có gì cả.
Vậy chuyện gì đã xảy ra với những nạn nhân khác?
Người đầu tiên được phát hiện khi đi lang thang ngoài
lề đường tại khu I-91 gần Northampton.
Người thứ 2 thì trong siêu thị,
cuộn mình trong máy đông lạnh.
- Nghĩa là sao? Họ đã được thả à?
- Hình như thế.
Nhưng không phải trước khi chuyện gì đó
xảy ra với họ, khiến họ bị điên.
Hai tuần sau khi cô gái được tìm thấy...
... một trong số những nạn nhân đó, đã cố mổ
thùy não của mình bằng 1 con dao phết bơ.
Và tất cả bọn họ đều không có khả năng nhớ lại
những điều đã xảy ra trong suốt thời gian bị bắt cóc.
Thậm chí cả dùng liệu pháp thôi miên.
Vậy tất cả bọn họ đều liên quan đến đại học...
... một nhà lý luận học...
... kỹ sư kiến trúc...
Nếu chúng ta nhìn nhận đây là 1 .
cuộc bắt cóc hàng loạt....
... thì 1 đứa trẻ 10 tuổi thật
sự không hợp lý chút nào.
Không, nhưng còn những có chi tiết khác
xung quanh việc mất tích của thằng bé....
... hoàn toàn giống hệt những trường hợp khác.
Có tác động với người phụ nữ trong bức vẽ này...
... sau đó trải qua 1 khoảng thời gian ko biết mình làm gì.
Ánh đèn chớp nháy kỳ lạ.
Xanh xanh xanh đỏ.
Giống như đèn Giáng Sinh.
Làm sao ông biết điều đó, tiến sĩ Bishop?
Ta không biết.
- Nhưng đó là điều đã xảy ra, đúng không?
- Đúng vậy.
Ông nghĩ có thể gợi lại trong tâm trí
mình cái gì không, Walter?
Cái gì đó có ích ấy.
Đèn Giáng Sinh.
Đó là tất cả những gì ta nhớ được.
Rất tiếc.
Tối biết chuyện này nghe thế nào.
Cứ như tôi bị điên, nhưng không phải.
Tôi đã nói chuyện với cô ta.
Chạm vào chiếc xe của ả.
Cảnh sát đã giam anh trai tôi hàng giờ liền.
Họ đối xử với anh ấy như 1 kẻ bị tình nghi.
Tôi biết thứ mình đã thấy.
Cô gái là có thật.
Tại sao lại không có ai tin anh ấy?
Các người đang lãng phí thời gian.
Chúng tôi muốn tìm Ben.
Vâng, tôi tin anh.
Thực tế thì chúng tôi nghĩ rằng người phụ nữ
này còn có dính líu đến những vụ bắt cóc khác.
Chuyện này đã từng xảy ra trước đây à?
Tại sao lại có ai đó muốn bắt cóc con trai tôi?
Tôi không biết.
Thành thật mà nói, hồ sơ của thằng bé thực
sự không khớp với những vụ bắt cóc khác.
Thứ nhất, những người khác đều là người trưởng thành.
Và họ đều là những giáo sư đại học.
Là chuyên gia trong các lĩnh vực khác nhau.
Sao vậy?
Chính Ben cũng là 1 tay lão luyện.
Ý ông là sao chứ?
Bọn ngốc nào đó bị trễ cuộc hẹn
với nha sĩ đã vượt đèn đỏ.
Và chúng đâm vào đường
dành cho người đi bộ.
Abby đã chết.
Các bác sĩ nói với tôi rằng họ
không biết liệu Ben có chết không.
Nó đã bị hôn mê trong 6 ngày.
Và khi nó tỉnh dậy ...
...sẽ dễ nói hơn nếu tôi cho cô xem.
Đây là ngày tôi đưa nó từ bệnh viện về nhà.
Nó đã không nói dù chỉ 1 từ...
... từ khi tôi cho nó hay về cái chết của Abby.
Và chúng tôi về nhà...
Nó chỉ ngồi tại cây đàn piano và bắt đầu chơi.
Cậu nhóc rất có tài.
Trước đây, nó chưa bao giờ học về cái này.
Bác sĩ nói với tôi là có 1 trường hợp khác.
Những người có não bị tổn thương nặng.
Tỉnh dậy với khả năng làm cái gì đó
mà trước đây họ chưa từng làm.
được 1 bản nhạc cho mình.
Một điều rất đặc biệt...
...nó không còn hứng thú với những việc khác.
Cô nói rằng những người đã bị bắt cóc
kia, đều có tài năng về lĩnh vực nào đó.
Cô có nghĩ rằng ... rằng đó là lý do họ bắt Ben?
Tôi không biết.
Cám ơn vì đã dành thời gian.
Uh, mật vụ Dunham...
Sau khi Abby chết, anh trai tôi...
Anh ấy luôn giữ nó bên mình.
Không có Ben, tôi nghĩ anh ấy không sống nổi.
Tôi sẽ làm mọi thứ có thể.
Cháu cảm thấy thế nào, Ben?
Tôi muốn về nhà.
Tôi chỉ muốn gặp bố tôi thôi.
Chà, ta có thứ còn tốt hơn cho cháu này.
Có 1 người ở đây rất muốn gặp cháu.
Tôi không quan tâm!
Tôi chỉ muốn gặp bố tôi thôi!
Chà, mẹ cháu sẽ rất thất vọng nếu nghe thế.
Mẹ tôi chết rồi.
Cháu có chắc thế không?
Này, Walter?
Ông không nghĩ rằng còn quá sớm để
 ăn mừng Giáng Sinh à?
Ta đang ngâm lại bài ca giáng sinh
trong nỗ lực thả lỏng ra...
... một số chi tiết trong tiềm thức, để nhớ
lại nơi mà ta đã nghe về...
... ánh đèn xanh và đỏ.
Nhưng buồn thay, nó chưa có tác dụng.
Vậy ông có nghĩ rằng nó sẽ hiệu quả hơn
trong lúc trang trí cây Giáng Sinh không?
Mặc dù ta ... ta không nhớ lại được
nơi đã nghe về ánh đèn đó...
... nhưng nó cho ta ý tưởng
về cách thức mà cậu bé bị bắt đi.
Ta đã từng được yêu cầu thiết kế một công nghệ...
Một mẫu phức tạp của đèn nhấp nháy...
... nhằm tạo ra 1 trạng thái thôi miên.
Về lý thuyết, chủ thể thí nghiệm
sẽ làm bất cứ mệnh lệnh nào.
Sủa như chó, nhảy điệu jig, rửa xe.
Chính phủ Mỹ bắt ông làm trong
lĩnh vực kiểm soát tâm trí à?
Không phải chính phủ.
Là 1 hãng quảng cáo.
Họ hy vọng việc phát cái ánh sáng nhấp nháy
 trong suốt chương trình...
... sẽ khiến người xem không còn lựa chọn
nào ngoài việc mua sản phẩm của họ.
Thật không may, nó đơn thuần chỉ gây buồn nôn thôi.
Và thứ không may đó là vì ... có vẻ như,
đối với những người không thích mua sắm...
... khi họ cảm thấy như thế họ sẽ ném chúng đi.
Đù má!
Cái điều khiển đâu?
Oh, này! Walter! Walter!
Walter, vặn nhỏ cái loa xuống được chứ?
Giờ thì ta khẳng định cái ánh sáng nhấp nháy...
... được người cha chứng kiến đã gây
ra 1 ... 1 trạng thái thôi miên mơ màng...
... trong suốt khoảng thời gian đứa trẻ bị bắt cóc.
Tôi nghĩ ông đã nói rằng
thí nghiệm kia thất bại mà.
À, ừ..
Nhưng ta chỉ tập trung duy nhất vào thời gian và
cường độ của ánh sáng, không phải màu sắc.
Xanh và đỏ.
Giờ nó làm ta nghĩ ra rằng chiều dài bước
sóng đó là chìa khóa dẫn đến thành công.
Nào.
Để ta chứng minh. Lại đây.
Ông muốn tôi làm gì chứ?
Chỉ cần ... nhìn chằm chằm vào cái đèn.
Xin lỗi, Walter.
Chúc may mắn trong lần tới.
Có ai muốn ăn trưa không?
Gì thế, anh chàng đẹp giai?
Ông đã làm thế với tôi à?
Con làm chứ.
Dunham.
Anh đây.
Dựa vào những miêu tả của người cha.
Anh đã nhận dạng được kẻ bắt cóc.
Tên là Joanne Ostler.
Cô ta là 1 nhà thần kinh học tại MIT.
Tháng 3 này là được 30 tuổi.
Ý anh là sao, có cái gì à?
Ừ, theo như Cục Lưu Trữ của
Bộ Giao Thông Vận Tải.
Joanne Ostler đã chết 10 năm trước.
Anh có chắc là cùng 1 người không?
Nhìn giống hệt người phụ nữ trong bức vẽ của em.
Và không có sinh đôi vì anh đã kiểm tra rồi.
Vậy chuyện gì đã xảy ra với cô ta?
Hình như xe cô ta đã trượt khỏi
cầu vào tháng 11 năm 98.
Sao lại thế được nhỉ?
Đây mới là vấn đề.
Xe đã được vớt lên nhưng xác
cô ta thì không tìm thấy.
Vậy có khả năng cô ta vẫn còn sống.
Có lẽ thế hoặc là Broyles đang bắt em săn đuổi 1 bóng ma.
# Băng qua tuyết,
trên chiếc xe độc mã. #
#Lướt qua cánh đồng,
nào chúng ta đi... #
Này, ông ấy đang làm cái quái gì thế?
Ông ấy nghĩ rằng như thế có thể khiến ông ấy
nhớ ra nơi đã nghe nói đến ánh đèn xanh và đỏ.
- Được rồi.
- Chúng ta có tin tốt đây.
Chúng tôi nghĩ mình đã
biết cách mà Ben bị bắt cóc.
Đó là những ánh sáng nhấp nháy xanh và đỏ.
Họ khiến cho người cha rơi vào
trạng thái nửa mê nửa tỉnh.
Và chúng tôi thì nghĩ rằng mình đã nhận diện
ra người phụ nữ chịu trách nhiệm về việc này.
Ra rồi!
Giáng Sinh! Giáng Sinh!
Nói đến bài ca Giáng Sinh, đó là bài Jingle Bells...
... thứ mà một cách tự nhiên sẽ
dẫn chúng ta băng qua tuyết...
... điều đã dẫn ta đến từ "Dash".
- Dash à? 
- Dashiell Kim...
Người đàn ông đã đề cập nó cho ta.
Ta chắc chắn luôn.
Ông ta ở đâu, Walter?
Chúng ta có thể nói chuyện với ông ấy chứ?
Ta đoán điều đó còn phụ thuộc vào
việc liệu ông ấy có thành công...
... trong việc tự sát hay không.
Ông đang nói gì thế, Walter?
Gã đó là ai?
Một người bạn chung khám của ta
tại viện tâm thần St. Claire's.
Tôi nghĩ chúng tôi có lẽ đã nhận diện
ra 1 người bị bắt cóc khác.
Dashiell Kim. Đứng đầu lĩnh vực
vật lý học thiên thể ở UMass.
Mất tích vào tháng 5 năm 2006.
Một tuần sau đó xuất hiện tại nhà
mình bên ngoài Clarksburg...
... nơi mà ông ta bị rối loạn tâm thần.
Đánh vợ mình cho đến chết
bằng 1 vành bánh xe sắt.
Ông ta đã được giao cho bệnh viện St.Claire's.
Ông ta ở đó cùng với với tiến sĩ Bishop à?
Walter Bishop xác nhận ông ấy nhớ rằng Kim
đã nói với ông ấy câu chuyện về người phụ nữ...
... đã khiến Kim chìm vào giấc ngủ với 1 cây Giáng Sinh,
... và sau đó mang ông ấy đi.
- Ánh đèn xanh và đỏ.
- Và ông ta ăn khớp với những hồ sơ khác.
Chuyên gia trong lĩnh vực khoa học.
Nhưng tôi cần anh yêu cầu 1 cuộc gặp...
... vượt qua khỏi khuôn khổ pháp luật
để ta có thể sắp xếp 1 cuộc viếng thăm.
Bất kỳ chi tiết đặc biệt
nào Kim có thể nhớ ra về vụ bắt cóc.
Như là nơi ông ấy bị bắt.
Sẽ mất 1 chút thời gian đấy.
Bao lâu?
Ở đây nói rằng, Dashiell Kim là trường hợp 1027.
Ừ, có gì sao?
 về các bí mật quốc gia.
Hình như, Kim là cố vấn tham khảo về
hiệp ước phòng thủ cho JPL.
(JPL: Phòng thí nghiệm máy bay phản lực)
Cô không thể nói chuyện với ông ta
mà không có sự ủy nhiệm chính thức.
Và nó sẽ mất bao lâu?
Nếu thông qua hết các cấp thì ít nhất là 6 tuần.
Tôi có mối ở bộ Tư Pháp.
Tôi sẽ bảo anh ấy là trường hợp cấp bách.
Tôi không hiểu tại sao 1 người
có thể làm thế với vợ mình...
... lại có thể giúp cô tìm ra đứa trẻ bị mất tích.
Cháu chưa bao giờ thấy nó theo
trật tự như vậy phải không?
Không.
Chào, Bean.
Mẹ?
Ông ta đã làm thế với vợ mình?
Theo các báo cáo thì họ sống rất hạnh phúc.
Cho đến lúc Dashiell xuất hiện sau khi
bị bắt cóc và đánh vợ cho đến chết.
Hình như có ai đang nhắc đến người
bạn cũ Dashiell của ta thì phải?
Tất nhiên.
Ta nhận ra được các công trình
của ông ta ở bất cứ đâu.
Ý ông là sao, lão ta còn giết người nào khác à?
Chà, ông ấy đã cố ... một bệnh nhân tại viện Jasper...
... nhưng thật sự ý ta là phương trình này.
Dashiell bị ám ảnh bởi nó.
Ám ảnh theo cách nào?
Ông ấy không thể hoàn thành nó.
Có 1 lần ta đã cố gắng giúp ông ấy giải nó...
... và ông ta đâm ta bằng cái dĩa nhựa.
Cô đang nghĩ gì thế?
Anh biết đấy, cha của Ben nói rằng thằng
bé trở nên ám ảnh với một bản nhạc.
Và nó không thể hoàn thành được.
Ta đã nghe rồi.
Dễ thương lắm.
Cậu nhóc đúng là 1 nhân tài ở cái tuổi ấy.
Walter, nhìn chỗ này 1 lát.
Thấy hàm số này chứ?
Nó xuất hiện ở đây, ở đây ...
Nó lặp đi lặp lại, đây và đây.
Đúng đúng, nó là 1 biểu thức tuần hoàn.
Hoặc là 1 giai điệu.
Ừ, ta cũng nghĩ thế.
Vậy con có đề xuất...
Vậy ông có thể chuyển nó thành
Oh-oh-oh, ta có thể thử.
Gì thế?
Âm nhạc là 1 loại ngôn ngữ toán học.
Các hợp âm cũng có các giá trị số...
... và các nốt 1/4, 8, 16...
... cũng là các tham số phân thức.
Rồi, tôi từng học kèn oboe trong
sáu tháng sau đó vứt luôn.
Gần ra rồi, Peter.
Nó có 9 nhịp.
Được rồi, nghe nào
Nghe quen không?
Đó là bài hát của Ben.
Đúng thế.
Bản nhạc của Ben tương đương với
 công thức của Dashiell.
Sao lại có thể như thế?
Họ thậm chí chưa bao giờ gặp nhau.
Thật sự cũng không có gì ngạc nhiên.
Ý tưởng lớn gặp nhau.
Newton và Leibniz, hoạt động độc lập và chưa
từng biết nhau, đã khám phá ra giải tích.
Mấu chốt vấn đề là cái gì?
Cái gì là cái gì?
Cả Ben và Dashiell đang cố gắng giải quyết vấn đề gì?
Sao lại có thể như vậy?
Có phải chúng ta ở trên thiên đường ko?
Không đâu con yêu, chúng ta không ở thiên đường.
Nhưng con không hiểu.
Con đã thấy mẹ bị thương.
Mẹ cũng không hiểu gì cả.
Nhưng cái mẹ biết là mẹ ở đây.
Và mẹ nhớ con rất nhiều, Bean.
Để mẹ nói nhé, con phải làm
những điều mà cô gái này nói.
Con phải hoàn thành bản nhạc, Bean.
Con cần phải hoàn thành nó.
Nó quan trọng lắm, Ben.
Được ạ.
Con yêu mẹ.
Mẹ cũng yêu con, Bean.
- Tiến sĩ Sumner.
- Xin chào.
Cám ơn rất nhiều vì đã dành
thời gian nói chuyện với tôi.
Tôi hiểu cô rất quan tâm việc nói chuyện
với 1 trong những bệnh nhân của tôi.
Mặc dù tôi ... tôi không thể hình dung ra thứ
mà Dashiell Kim có thể giúp cho FBI.
Chúng tôi đang điều tra 1 vụ mất tích...
...1 vụ bắt cóc.
Và chúng tôi tin rằng trước khi đến đây.
Ông Kim cũng là 1 nạn nhân bị bắt cóc.
Có thể là cùng 1 người mà chúng tôi đang tìm.
Tôi cho là cô đến vì thông tin này
thông qua 1 bệnh nhân cũ của tôi.
Tiến sĩ Walter Bishop?
Cô là mật vụ đã đưa ông ấy đi
Đúng.
Và ông nên biết tiến sĩ
Bishop đang khá tốt.
Ông ấy đã giúp đỡ chúng
tôi từ khi rời khỏi đây.
Ông ta đã không còn liên quan đến chúng tôi.
Vâng, tôi đánh giá cao sự quan tâm của ông...
... nhưng tôi không ở đây để nói
chuyện về tiến sĩ Bishop.
Tôi tôn trọng sự thận trọng của cô.
Miễn là cô tôn trọng tôi.
Sức khỏe về tâm thần của những bệnh nhân...
... là mối quan tâm chính của tôi.
Và việc đưa họ đến những cuộc
thẩm vấn có kết thúc mở...
... bởi các mật vụ FBI khó có thể nói
là 1 liệu pháp khôn ngoan.
Tôi hiểu tình thế lúc này của cô.
Và tôi rất muốn giúp đỡ.
Nhưng tôi không thể giao Dashiell
cho 1 gương mặt lạ ngay lúc này.
Bác sĩ Sumner, tôi ở đây bởi vì mạng sống
của 1 đứa trẻ đang bị nguy hiểm.
Có thể có cách để chúng tôi giúp.
Tôi đang nghe.
Cô nói rằng Walter
Bishop đã trở nên bình thường.
Trong trường hợp đó...
... tôi sẽ để Walter Bishop nói chuyện với Kim...
... và hỏi những câu hỏi của cô.
Sẽ tốt hơn nếu để Dashiell gặp lại người quen.
Olivia, không có gì phải tranh luận cả.
Nhưng đó là cách duy nhất chúng
ta có thể tiếp xúc với Dashiell Kim.
- Tuyệt đối không.
- Peter...
Cô muốn gửi người cha có
tâm thần không ổn định của tôi...
... trở lại viện tâm thần và bắt
ông ấy làm thế này thế kia.
Chúng ta không có lựa chọn nào khác.
Chúng ta cần nói chuyện với Dashiell.
Và nếu không có sự cho phép của Sumner,
chúng ta sẽ cần 1 cái trát của tòa...
... như thế thì mất thời gian lắm.
Thậm chí nếu ông ấy nói chuyện với Dashiell...
... thì điều gì khiến cô nghĩ rằng ông
ấy sẽ nhớ được những gì Dashiell nói?
Ông ấy thậm chí không thể nhớ
 là mình đã ăn gì vào trưa.
Ta đã chú ý...
... rằng các người có thói quen nhắc
đến ta như thể ta không có ở đây vậy.
Có ai quan tâm đến việc ta nghĩ gì hay không?
Có chứ, Walter.
Thế ông muốn làm gì?
Ta không muốn đi.
- Walter...
- Olivia, ông ấy nói "không".
Điều đó không đúng.
Ta nói, "Ta không muốn đi".
Nhưng ta sẽ đi.
Mỗi 1 khoảnh khắc qua đi...
... là từng khoảnh khắc mà tính
mạng cậu bé gặp nguy hiểm.
Ko đúng sao, mật vụ Dunham?
Vậy chúng ta nên đi.
Vậy, ông sẵn sàng chưa?
Khi ông ra ngoài, chúng tôi chờ ngay đây.
Chúc may mắn, Walter.
Đi với tôi.
Tôi xin lỗi. Tôi xin lỗi.
Tôi không thể giúp anh.
Tiến sĩ Bishop, ông thế nào?
Anh biết là tôi không trở lại mà.
Ừ... chà, dù sao cũng rất vui khi gặp lại ông.
Anh có 10 phút, Walter.
Dashiell.
Là tôi, Walter.
Walter Bishop.
Walter?
Anh trông khác quá.
À là bộ râu.
Và anh trông cũng khác theo 1 cách nào đó.
Là nụ cười.
Họ có thay đổi thuốc thang của anh không?
Nó không khiến tôi ngạc nhiên đâu.
Những tên lang băm thời trung cổ này tinh thông
việc nghiên cứu sọ người hơn là dược khoa tâm lí.
Tôi nhớ mấy trò đùa của anh, Walter.
Và tôi thì nhớ những câu chuyện của anh.
Câu chuyện về người phụ nữ đã bắt
anh đi với những ánh đèn xanh, đỏ.
Dashiell, nhìn tôi này.
Việc này quan trọng lắm.
Người phụ nữ, chính xác cô ta đã bắt anh ở đâu?
Tôi xin lỗi.
Tôi không biết thứ mà anh đang đề cập đến.
Chắc anh phải nhầm tôi với ai đó.
Bây giờ, nếu anh không phiền...
..tôi muốn ngồi đây và ăn bánh
pudding trong yên tĩnh.
Anh vẫn cố gắng giải nó à?
Ừ.
Tôi không làm toán nữa, Walter.
Các công thức toán học không có
lợi trong việc ổn định tâm thần của tôi.
Tốt mà, nhưng nếu anh nhận ra được phương trình này...
Hẳn anh nhớ nơi mà người phụ nữ...
... với ánh đèn xanh và đỏ...
Tôi không còn làm toán nữa!
Anh thường kể cho tôi nghe câu chuyện đó suốt mà.
- Không!
- Anh thường khiến tôi phát điên lên.
Tôi không còn làm toán nữa.
Tôi không quan tâm đến toán.
Tiến sĩ Bishop.
Không, tôi cần phải biết cô
ta đã bắt anh ở đâu, mẹ kiếp.
Đủ rồi! Đến lúc phải đi rồi.
- Cô ta ở đâu?
- Bắt được rồi.
Làm ơn, Dashiell, đó là ...
Ý ông là sao, ông tiêm thuốc
an thần cho ông ấy?
Walter về mặt pháp lý thì nằm
dưới sự trông nom của tôi.
Ông không có quyền giữ ông ấy ở đây.
Không chỉ là việc tôi có quyền
để giữ ông ta hay không.
Mà chính là tôi phải có trách nhiệm phải giữ ông ta.
Ông ta bắt chuyện với Kim.
Nếu tôi thả ông ta và có gì đó xảy ra...
Tôi có thể đảm bảo với ông rằng
sẽ không có chuyện gì xảy ra.
Ông ấy nằm dưới sự giám sát của chúng tôi.
Có lẽ đó là vấn đề.
Nghĩa là sao?
Tôi đã có vài lần trò chuyện với tiến sĩ Bishop.
Sau khi ông ấy tỉnh táo trở lại
công việc của ông ấy là giúp đỡ các người...
... và rõ ràng nó đã gây cho ông ấy những
áp lực trong việc điều tra tội phạm...
... trong khi cứ nuông chiều những thứ
khoa học giả tưởng cừ khôi của ông ấy.
Điều đó đã làm tăng trầm trọng các
đặc điểm trong bệnh thần kinh của ông ta.
- Thật sao?
- Thật.
Bởi vì sau những thứ đã xảy ra mà
tôi thấy cách đây 3 tháng,
Walter gây ấn tượng với như 1 người
ôn hòa nhất mà mình biết.
Thế sao?
Đế tôi đơn giản hóa vấn đề nhé tiến sĩ Sumner.
Walter Bishop giúp đỡ trong tôi
trong các cuộc điều tra hình sự...
... còn ông thì hiện thời đang ngăn cản.
Nên 1 là ông phải thả ông ấy về dưới
quyền giám hộ của chúng tôi...
... hoặc tôi sẽ xin trát của tòa án.
Cô đi mà lấy lệnh của mình đi, rồi nói tiếp.
Chào mừng trở lại, Walter.
Chúng ta có gì từ Rochester?
Những mật vụ địa phương đang hướng đến
cửa hàng bách hóa, nơi có người nhìn thấy cậu bé.
Họ hy vọng các cuộn băng theo dõi có
thể xác nhận đó thật sự là Ben Stockton.
Được rồi, vậy chúng ta có cần thiết
lập các trạm kiểm soát không?
Không, họ xử lý được mà.
Hiện đã có gì đâu.
Tôi có cuộc điện thoại từ văn phòng luật sư.
Về tiến sĩ Bishop.
Đây là mật vụ Dunham.
Không, tôi muốn ông xử lí chuyện thủ tục.
Làm ơn, tôi cần sự giúp đỡ của ông.
Tôi cần đưa Bishop ra.
Được rồi, 7 giờ sáng.
- Cám ơn.
- Gì thế?
Được rồi, chúng ta chờ đến sáng
mai để tòa ra lệnh thả Walter.
Rồi ông ấy được thả.
Tôi hứa ... và tôi xin lỗi.
Và rõ ràng rằng, anh đã đúng.
Không, đây là lựa chọn của Walter.
Được rồi.
Vậy nếu anh xuống bên tiếp tân,
có ai đó có thể chở anh về...
... và sau đó ít nhất 1 trong số 2 ta có thể ngủ 1 chút.
Người phụ nữ đã bắt cóc Ben.
Joanne Ostler.
Cho đến nay thì ai cũng nghĩ cô ta đã chết đúng không?
Ừ.
Vậy cô ta đã lảng vảng đâu đó suốt 10 năm.
Nên chắc phải dùng tên của ai đó.
Chúng ta không tìm thấy cái tên giả nào khác.
Thế cô dựa vào việc tìm kiếm cái gì?
Phép đảo chữ cái.
Cũng như kết hợp những họ khác nhau.
Đó là thứ mà hầu hết mọi người đều dùng
nếu muốn thay đổi danh tánh của họ.
Cám ơn, tôi biết mình đã làm việc này 1 hay 2 lần gì rồi.
Tại sao nó lại không khiến tôi ngạc nhiên nhỉ?
Nói láo hay nhất là làm sao cho mình dễ nhớ...
... và cùng với tính nhất quán, thứ dựa vào sự thật.
Bất cứ lúc nào tôi làm chuyện này, tôi
sẽ dựa vào chính họ của mình.
Bishop. Vậy là Peter King.
Peter Knight.
Chà, ý tưởng tuyệt vời nếu như họ
của chỉ anh đơn giản là Bishop.
Anh sẽ làm gì khi nó là Ostler?
Thế tôi có thể dùng cái máy
tính nào xung quanh đây không?
Đây là 1 vụ bắt cóc hàng loạt
nên cô ta rất thông minh.
Cô ta có lẽ sẽ đổi xe
sau khi thực hiện ý đồ.
Tôi muốn 1 bản báo cáo về các
vụ đánh cắp xe trong 36 giờ qua.
Này, in cái này ở đâu thế?
Cám ơn.
Mọi nhà ga từ Middletown đến Rochester.
Kiểm tra tất cả các hoạt động thẻ tín dụng.
"Ostler": tiếng Anh Trung cổ là "innkeeper".
(Innkeeper: Chủ quán trọ)
Giữ máy nhé.
Tiếng Anh Trung cổ.
Mấu chốt là "innkeeper", làm tôi nghĩ
đến các khách sạn...
... nên tôi đã tham khảo
các khách sạn trùng với tên của cô ta.
Joanne Ritz.
Không có hình, chỉ có hộp thư PO Box ở Clarksburg.
Hộp thư PO Box.
Thật ra thì tội phạm không thích những
kẻ như cô biết được nơi họ sống.
Anh có thể mở rộng mạng lưới tìm
kiếm Ben Stockton đến tận Clarksburg?
Gì thế Ben?
Có gì không ổn à?
Cháu...
Chỉ là ... là cháu không hiểu được.
Ổn mà, Bean.
Con làm tuyệt lắm, bé cưng.
Con không thể.
Con không biết nó kết thúc thế nào.
Mẹ.
Không.
Làm ơn, tôi không muốn biến mất.
Ừ, nó còn phụ thuộc vào Ben?
Mẹ.
Dừng lại!
Cô đã làm gì với bà ấy?!
Cháu là người duy nhất phải chịu trách
nhiệm nếu mất đi bà ấy lần nữa.
Mẹ!
Tôi xin lỗi vì đêm qua có hơi nóng nảy.
Đi đi.
Có 1 cậu bé ngoài kia.
Nó đang gặp rắc rối.
Chúng ta là hy vọng duy nhất của nó.
Tôi không muốn nói về toán học, Walter.
Được thôi.
Tôi cũng không cần nói về phương trình.
Tôi cần biết về người phụ nữ.
Cô ta đã bắt anh ở đâu.
Anh sai rồi.
Chả có người phụ nữ nào cả.
Dashiell.
Nếu anh không nói, cậu bé đó ...
Nó sẽ có kết cục giống chúng ta.
Walter, làm ơn.
Tôi không thể.
Có, anh có thể mà.
Lúc ấy thật tuyệt.
Cô ta hứa hẹn với tôi vài điều.
Thứ mà tôi thèm muốn nhất.
Nhưng khi tôi không thể giải ra phương trình ấy...
Cô ta lấy nó đi mất.
Mọi thứ cô ta hứa.
Tất cả đều là dối trá.
Không có gì là sự thật.
Ả làm hại tôi.
Bỏ tôi vào căn hầm tối.
Ả nhét vào tâm trí tôi những
hình ảnh về người mà tôi yêu thương...
Và sau đó tra tấn họ, xé họ ra từng mảnh...
Trong lúc đó, ả cố gắng hút câu
trả lời mình cần ra khỏi đầu tôi.
Nhưng tôi không thể....
Nhưng tôi không thể đưa ra thứ mà cô ta cần.
Anh đã ở đâu, Dashiell?
Tôi đã nói với anh đó là 1 căn hầm tối.
Không! Không! Không! Không! Không!
Đừng ảo tưởng nữa, anh ngốc à.
Thật sự thì anh đã ở đâu?
Hầm tối! Một căn hầm tối trong lâu đài màu đỏ!
Nghe này. Anh trả lời tôi.
Anh không hiểu phải không?
Không, nghe này.
Đây là cách duy nhất để chúng ta tìm thằng bé.
Chuyện đó sẽ không xảy ra nữa.
Đó chỉ là 1 giấc mơ.
Một cơn ác mộng.
Anh đang phạm phải sai lầm khủng khiếp.
Cho dù anh đã giật sợi dây nào để kéo...
... người cha không bình thường
của mình ra khỏi bệnh viện này.
Cám ơn vì lời khuyên.
Về phía cá nhân thì tôi đánh giá việc
 ông ấy ở với tôi an toàn hơn với ông.
Có thể ông ấy không tỉnh táo lắm...
... nhưng ngày hôm qua khi nhìn
ông ấy bước qua cánh cửa này,
Tôi biết ông ấy đã thay đổi.
Ông ấy sợ.
Thế anh đang nói gì vậy?
Có phải anh đang nói rằng tôi, bằng
cách nào đó cố tình làm hại ông ta?
Office of Homeland Security.
(OHS: Văn phòng an ninh nội địa)
Làm thế nào anh lấy được nó?
Là sao?
Nghĩa là từ khi anh ở chỗ này lần gần đây nhất...
...tôi cũng biết được 1 tí chút về anh.
Đậu vào MIT, dựa vào việc gian lận giấy ủy nhiệm...
... bắt đầu việc kinh doanh nhưng thất bại
và sau đó trốn chạy vì hậu quả để lại.
Rốt cuộc là ông muốn gì?
Anh không phù hợp làm người giám hộ cho Walter.
Và tôi sẽ đâm đơn kiện lên chính quyền
để bãi bỏ quyền giám hộ của anh.
Xin lỗi?
Cho dù anh có sẵn sàng để chấp nhận nó hay không..
...Walter là 1 mối nguy hiểm...
...cho cả ông ta lẫn những người khác.
Vậy tôi đoán là cha nào thì con nấy thôi.
Bởi vì có thể ông nghĩ rằng ông biết
được khả năng của Walter thế nào...
... nhưng lại không biết những việc tôi có thể làm đâu.
Anh đang đe dọa tôi đấy à?
Bây giờ tôi muốn gặp bố tôi.
Walter?
Ông ổn chứ?
Ta muốn đi ngay.
Tất nhiên, chúng ta sẽ đi ngay bây giờ.
Ta đã ... đã thua rồi.
Tất cả chỉ là con số 0.
Dashiell cứ lởn vởn như 1 tên cuồng nói nhảm...
... về việc bị bắt vào căn hầm tối và lâu đài màu đỏ.
Con trai.
Có phải khi nói chuyện với ta cũng thế ko?
Walter.
Chúng ta về nhà.
Xin lỗi thưa cô.
Tôi là mật vụ đặc biệt Francis của FBI.
Tôi tự hỏi liệu cô có nhìn thấy cậu bé này không.
Tên nó là Ben Stockton, 10 tuổi.
Không, tôi rất tiếc.
Có chuyện gì xảy ra với thằng bé à?
Dunham đây.
Ừ, tôi đây.
Tôi muốn cô biết là ông ấy đã ra rồi.
Oh, tốt quá!
Ông ấy thế nào rồi?
Ừ,ông ấy ổn...
... nhưng tôi hy vọng cô không đưa ông ấy
vào đấy nữa vì toàn là rắc rối.
Tôi xin lỗi.
Vậy ông ấy vẫn chưa thể kết nối với Dashiell à?
Không, ông ấy đã cố lắm rồi.
Ông ấy tự dằn vặt mình đủ rồi.
Ông ấy có lấy được gì không?
Ông ấy chỉ bảo Kim có lảm nhảm...
... về lâu đài màu đỏ và căn hầm tối.
Anh biết đấy, ông ấy đã làm hết sức có thể rồi.
Tôi ... tôi chỉ mừng vì ông ấy vẫn ổn.
Ừ, tôi cũng vậy.
Được rồi, nếu cái lâu đài màu
đỏ xuất hiện, tôi sẽ báo cho anh hay.
Chắc rồi.
Không phải là 1 cây cầu sắt,
nhưng cũng khá ngột ngạt.
Chỗ này trông như đã lâu rồi ko có ai dùng.
Francis đây.
Tôi muốn anh dừng việc tìm
kiếm quanh các địa chỉ nhà lại.
- Charlie?
- Đây.
Em nghĩ mình tìm được gì đó.
Chia nhau ra.
Oh, ơn chúa!
Cháu sẽ ổn thôi.
Đứng lại!
Đưa tay lên trời!
Em ổn chứ?
Cô ta vừa ở đây.
Ở nhà thích hơn,đúng ko?
Bẩn thỉu quá đấy.
Con có mở tiệc khi ta vắng nhà không đấy?
Không, Walter,
Tôi không có mở tiệc.
Ý ta không phải chỉ trích đâu...
... nhưng ta cần 1 chút không gian.
Xin lỗi vì làm con bất ngờ...
...nhưng cái chỗ này giờ thật tù túng.
Ta nghĩ ta sẵn sàng
để có phòng riêng rồi đấy.
Điều đó ... không vấn đề gì cả.
Ngày mai tôi có thể nói với Olivia
cho ông 1 chút ở sân vườn.
Điều đó sẽ rất tốt.
Ông nên biết rằng việc ông quay lại chỗ đó...
... là rất, rất dũng cảm, Walter.
Cám ơn con trai.
Có đây rồi.
Giờ cho tôi xem liệu nó có thật sự hoạt
động như những gì anh đã nói không.
Phương trình đâu?
Thật khó tin rằng những con số này lại có
thể khiến 1 cỗ máy làm việc như vậy.
Nhìn 1 vòng quanh nhà cô xem...
... văn phòng và cả nhà bếp nữa...
Những con số này khiến mọi thứ làm việc.
Xem nhé.
Nó đã hoạt động.
Thật phi thường.
Nó đã hoạt động.
Ben, cháu có đói không?
Vì đằng kia có 1 cái máy bán hàng tự
động và cháu có thể mua gì đó với 25 xu.
Không, cháu ổn mà.
Cám ơn cô.
- Chắc chứ?
- Hmm.
- Ben?
- Bố?
- Ben?
- Bố!
Làm thủ tục đi.
Chỉ cần ông ta kí vào
thì thả cho họ đi.
Uh, oh ... chúng ta có lẽ nên, uh...
Cho họ vài phút đi.
Thật sự thì tôi muốn gọi cho Peter và Walter.
Sau những việc mà Walter đã trải qua...
... chắc ông ấy sẽ vui khi biết rằng Ben đã ổn.
Làm tốt lắm.

No comments:

Post a Comment