... Đã được bật.
Xin quý khách vui lòng thắt chặt dây an toàn.
Cơ trưởng đã bật tín hiệu.
Hãy chắc rằng các bạn đã thắt chặt dây an toàn.
- Tôi muốn xem phim tiếp theo sẽ thế nào.
- Tôi ko biết nói tiếng Đức.Tôi đến từ Denver.
- Lần đầu tiên tôi đi máy bay đấy. (tiếng Đức)
- Đã bảo tôi đến từ Denver.
Chúng ta đang bay qua vùng xoáy mạnh.
Xin quý khách vui lòng ngồi yên tại chỗ.
- Anh bạn.Chỉ là 1 cơn bão điện từ thôi mà.
- Tôi biết.
- Này,kẹo cao su ko?
- Ko,cảm ơn.
Quý khách,anh phải ngồi xuống!
Bình tĩnh nào!
Xin hãy bình tĩnh!
Xin lỗi!
Hãy quay lại chỗ ngồi của anh đi!
Cơ trưởng!
Chúng ta có một tình huống khẩn cấp!
- Hãy đưa ra...
- Nói đi.
- Cái quái gì đang xảy ra vậy ?
- Bình tĩnh nào.
Tại sao cậu ko trả lời tôi vậy?
Nói gì đi chứ!
Các bạn đang xem Series Fringe do
NIZ,Pacific,hoanglonghs và NooRi (Subteam GVN) dịch.
Chúc các bạn xem phim vui vẻ.
TẬP 1 - Pilot
Dich & Sửa: NIZ
Subteam GVN
- Chúa ơi!
- Sao vậy?
- Cái giường này kêu to quá.
- Em nghĩ thế sao?
Chúng ta ko thể mãi thế này được.
Lén lén lút lút.
Ở bộ ko có chỗ cho những điều lãng mạn đâu.
Những cuộc họp chính sách liên miên,đúng ko nào?
Mắt anh ko thể ngừng liếc em,
nên anh phải chuyển chỗ ngồi mới dừng được đấy.
- Em nghĩ Charlie biết đấy.
- Ko,ko có đâu.
- Em nghĩ là có mà.
- Nếu anh ta biết,ta sẽ phải chuyển công tác đấy.
Tin anh đi,
anh ko ngại công khai mọi chuyện.
Nhưng chúng ta đang làm việc cho Bộ,
đó là về sự dễ thay đổi và ko chắc chắn.
Và rồi thế này thế khác,chúng ta
đến với nhau.
Cái chuyện ai đó quyết định xem anh với em
có được ở chung với nhau hay ko thật khó chấp nhận.
Dù sao đó cũng chỉ là lời mào đầu
với 1 kẻ hay càu nhàu thôi.
Anh yêu em.
Olivia Dunham.
Vâng thưa Ngài.Tất nhiên ạ.
Vâng,tôi sẽ đến ngay.
Có việc ở Logan. Chuyến bay quốc tế.
Charlie cũng đang tới đấy.
Mật vụ Scott.
Olivia Dunham, FBI.
Đó là tất cả những gì tôi hỏi,được chưa? Chúng tôi ko biết.
Anh có thông tin,tôi thì không.
Tại sao tôi và người của tôi,
không được vào và làm việc của mình?
- Charlie, có chuyện gì vậy?
- Cái kiểu hợp tác giữa mấy cơ quan lại bắt đầu.
- Vậy ai thắng?
- Langley,thính hơn mà.
Chúng ta có 1 chuyến bay từ Hamburg,
Trung tâm mất liên lạc trong 3 giờ.
Họ đã nghĩ do sự nhiễu điện từ.
Ko có tín hiệu radio trả lời.
Hải quân sau đó đã gủi F-18 theo.
Họ thông báo rằng có những vết bẩn trên cửa kính,
ko có dấu hiệu của sự sống.
Nhà Trắng đã chấp nhận yêu cầu ko được
mở cửa cho đến khi họ đến.
- Ko có dấu hiệu của sự sống? Vậy ai lái máy bay?
- Logan là 1 trong những sân bay đầu tiên dùng
hệ thống lái tự động PEARL.
Máy bay đến đúng giờ,
ko như mấy chuyến tôi từng đi.
... Tao đảm bảo sẽ vui lòng đối xử với mày như người 1 nhà.
- Ban an toàn giao thông quốc gia,họ cứ nghĩ họ là cảnh sát chắc.
- Mật vụ Scott.
- Mật vụ Francis.Mật vụ Dunham.
Dù thế nào thì khi McNeary phá cửa,
nó cũng đã làm hắn ta nôn mửa trước cả đội.
- Xin lỗi. Có chuyện gì ở đây vậy? Tai nạn gì à?
- Đóng cửa rồi. Anh ko cần phải lo gì đâu.
- Được rồi.
- Đi đi.
- Đi ngay đây.
Cho dù là phối hợp các lực lượng, tất cả
đều phải báo cáo với Bộ An Ninh Nội Địa (DHS).
Tôi là mật vụ đặc biệt phụ trách ở đây, Broyles.
DC gửi tôi đến đây để chắc rằng
chúng ta sẽ có kết quả.
Yêu cầu quần áo cách li cấp độ 4.
Người của các lực lượng
hàng đầu theo tôi.
CIA, Faranough.
FBI, Francis và Scott.
Những người khác chờ lệnh.
Được rồi mọi người,đi nào.
Thưa Ngài. Olivia Dunham.
- Trung gian liên cơ quan của FBI.
- Trung gian trong một nhiệm vụ
phối hợp nhiều lực lượng.Thú vị đây..
Như lớp đường bột trên cái bánh rán bóng loáng.
Xin lối, nhưng để làm việc có hiệu quả, tôi cần thông tin.
Ko thừa đâu mà đó là trách nhiệm.
Tôi biết cô là ai.
Cô muốn tham gia hả ? Mặc đồ vào đi.
- Loại khủng bố gì đây?
- Ai nói là khủng bố?
..Theo 1 nguồn tin thì CDC đã đốt chiếc máy bay ...
(CDC: Trung tâm kiểm soát và phòng chống dịch bệnh)
- Tôi có ghế 15E.
- Ghế 21A. John Rosenblum,Honolulu Hawaii.
- 43E. Elle Hampton, Florida."
- X quang âm tính.
- Kiểm tra cho kết quả âm tính.
Chúng ta đã xem băng ở sân bay Hamburg chưa?
-...Những nhân viên nạp nhiên liệu.Chúng ta cần tên.
Theo cách này,mật vụ Dawson.
Và thế quái nào mà lại lâu ...
Có báo cáo rằng có sửa chữa bình Oxy
- Nói với tôi là cửa ra đã được đóng rồi nhé.
- Nó được đóng lúc 4 giờ địa phương. Còn gì nữa không?
- CDC chỉ định ai xét nghiệm những mẫu mô,xương và không khí?
- Mật vụ Pailey. Cô muốn số nhà anh ta không?
Ko,nhưng tôi muốn nguyên bản báo cáo,
chứ không chỉ có 1 tờ fax thế này.
- Xác nhận rằng ko trùng với mẫu mầm bệnh đã từng biết nào.
- Chúng tôi cũng đang làm đây.
Chúng ta ko nghĩ rằng kết quả
sẽ như là 1 bộ phim .
Cảnh sát vịnh Bat có 1 cuộc gọi lúc 3:00,
của bảo vệ 1 nhà kho.
Anh ta thấy hai người và tôi trích lại này, "2 tên
Trung Đông khả nghi đang đưa 1 người da trắng 1 phong bì".
- Đại diện FBI,thử xem. Đi xem xét nhé.
- Làm cái gì? Cái đó ?
- Anh bảo đó là việc của tôi sao?
- Đúng đó cô em. Cô không phiền chứ?
Trung tâm CDC.Quyết định thiêu hủy chiếc
máy bay chỉ sau khi..
Thằng khốn. Hắn tức giận chỉ vì bạn
hắn đã quấy rối tình dục 3 nữ binh nhì.
- Và em là kẻ xấu vì em đã tống hắn vào tù.
- Broyles là 1 thằng ngốc.
Em thông minh hơn,mạnh mẽ hơn,
Em đẹp hơn. Nên hắn ta ghen tị đó.
- Sao vậy?
- Anh đã nói anh yêu em. Trong khách sạn.
Ừ.
- Đó là 1 chuyện lớn.
- Ừ,vì em đã ko nói gì,nên anh cũng lờ nó đi.
Đã lâu rôi em luôn làm việc ấy rất tệ.
Cho đến khi gặp anh.
Em đã muốn nói em cũng yêu anh.
Đi kiểm tra mấy thùng rác đi.
- Trống rỗng.Acetilen (C2H2), Propan (C3H8)?
- Ko,ammoniac.
- Anh làm gì vậy?
- Vậy em đang làm gì? Anh là mật vụ liên bang cơ mà.
- Ta cần gọi ngay 1 đội vận chuyển.
- Em đang làm đây.
Ko có sóng.
Đứng yên, FBI! FBI đây,đứng yên!
Tôi có súng! Tôi sẽ bắn đấy!
- John?
- Có 1 kẻ chạy trốn ở đằng sau.
- Em đến ngay.
- Giơ tay lên!
- Ko!
Hôm nay cô may mắn đấy,mật vụ Dunham.
Vết thương của cô lẽ ra
đã tệ hơn.
Mật vụ Scott đã ko may.
Anh ấy vẫn sống sau vụ nổ đầu tiên.
Mật vụ Scott bị dính vài hóa chất tổng hợp.
Thứ được làm ở phòng thí nghiệm cô tìm thấy.
Cái này ko lây nhưng cho đến khi chúng ta hiểu rõ hơn,
tốt hơn là ko nên gây thêm người nhiễm bệnh.
Chúng tôi vẫn chưa xác định được
chất đã tác động lên anh ấy.
CDC đã gửi tới đây 1 chuyên gia,nhưng họ
chưa từng nhìn thấy điều này bao giờ.
Chúng tôi đang giữ cho mật vụ Scott hôn mê.
Nhiệt độ cơ thể hạ xuống sẽ làm chậm quá trình này.
Tôi rất tiếc mật vụ Dunham.
Là tôi.Đại diện FBI.
Tôi đã tìm thấy mối liên quan giữa chuyến bay Hamburg
và điều đã xảy ra với mật vụ Scott.
Tên ông ấy là Walter Bishop. Ông ta
là một nhà khoa học ở Cambridge, sinh năm '46.
Sau khi tốt nghiệp Harvard làm nghiên cứu sinh ở Oxford và MIT.
Nhìn những thí nghiệm ông ấy đã làm những năm '70 xem.
Tôi tin rằng tiến sĩ Bishop có những thông tin giúp
ta biết chuyện gì xảy ra trên máy bay và cứu mật vụ Scott.
- Ông ta đã ở St. Claire's 17 năm.
- Tôi có thấy.
Có tin đồn rằng ông ta thí nghiệm trên cơ thể người.
- Ông ấy bị kết tội ngộ sát,nhưng ko bị kết tội vì tâm thần.
- Sao cô chắc Bishop là người cần tìm?
- Vậy sao lại không?
- Nghe này, Dunham.
- Chúng ta bắt đầu sai hướng rồi đấy.
- Nếu như cái việc trước kia của tôi...
-.....Thanh tra đặc biệt hải quân Mĩ khiến anh khó chịu ...
- À vâng.
Chính nó đấy.
Một người đã phục vụ đất nước mình 30 năm trời
đã hơi say xỉn và có 1 lỗi lầm nhỏ...
Lỗi lầm nhỏ ấy đã ám ảnh 3 cô gái trẻ
suốt quãng đời còn lại đấy.
Nhưng đó ko phải việc tối nay,được chưa?
Nghe này, DC giao cho tôi vụ này để
chắc rằng vụ chuyến bay 627 sẽ ko bị chỉ trích.
Giờ,ở đây nó nói,năm 1991...
Rằng bang Masachusetts cấm Bishop có khách
ngoại trừ những người thân ruột thịt.
Vậy,theo tôi hiểu,xông vào 1 viện tâm thần...
..Vin vào Luật Yêu Nước và yêu cầu
mặt đối mặt với 1 nhà thí nghiệm già,người mà..
Cô cho rằng có thể liên quan đến 1 vụ
khủng bố kinh khủng nhất mà tôi có thể tưởng tượng...
Tôi đến đây với 1 đầu mối xác thực và
sự bực bội cá nhân đã khiến anh mờ mắt.
Vậy thì cô đang phí công và
cả thời gian của tôi đấy.
Cô có hiểu "người thân ruột thịt" là gì không?
Muốn hỏi tiến sĩ Bishop thì cô tự tìm
họ hàng ruột thịt của ông ta mà vào.
Nói chuyện với Bishop, tìm ra điều gì
thực tế đi rồi tôi sẽ ủng hộ cô.
Cho đến lúc đó,tôi không tin gì cả.
Giờ cô xử lí được chứ?
- Ông ta có 1 con trai.
- Cậu ta cũng là người địa phương?
Không hẳn.
- Vậy cậu ta là con trai của Walter Bishop?
- Anh ta tên là Peter Bishop.
Bỏ học trung học nửa chừng, IQ tận 190,
trên mức thiên tài 50 điểm.
Chủ nghĩa xê dịch,nay đây mai đó.
Ko làm công việc nào quá 2 tháng.
Anh ta đã từng là cứu hỏa, hoa tiêu
và tóm lại là 1 tiến sĩ hóa học.
Anh ta đã giả mạo giấy tờ của MIT.Thậm chí
đã xuất bản vài luận văn trước khi bị phát hiện.
Nghe như muốn đấm vào mông nhỉ.
Bản báo cáo của tôi khó có thể coi là truyền thống,nhưng
truyền thống ko thích hợp với những việc thế này lắm.
Hàng trăm tỉ đô-la quẳng vào cơ sở
hạ tầng và ông cứ để nó tiếp diễn.
Ông cần người trông coi 600 dặm ống
dẫn dần từ mỏ Kirkuk đến cảng Hee San.
Tôi có khả năng làm được như thế.
Các ông cần người biết về sức bền của thủy động lực học,
trao đổi nhiệt và các dòng hỗn hợp dầu.
Các ông cũng cần người có thể quy hoạch nguyên bộ phận (MIP)
vì phải thay đổi cỡ của đường ống đi qua các địa hình lồi lõm.
Cho nên,nếu như ông muốn tiết kiệm chi phí.
Thật ra thì tôi cần công việc này cũng
nhiều như các ông cần tôi vậy.
Tôi biết tiếng Ả Rập.
Và cái giá 600.000 trọn gói nghe được đấy.
Peter Bishop? Olivia Dunham. Tôi ở FBI.
- Vâng.
- Anh có nghe về chuyến bay 627 chứ?
- Chuyến bay từ Hamburg,dĩ nhiên rồi.
- Có thể anh sẽ giúp được chúng tôi đấy.
- Ko,tôi nghĩ cô nhầm người rồi.
- Cha anh là Walter Bishop.
- Lần cuối có người hỏi tôi câu ấy là ở tòa.
- Vâng,ông ấy là người chúng tôi cần tìm.
- Nhưng lúc này,anh là người duy nhất giúp chúng tôi gặp được ông ấy.
- Ông ấy có thể giúp gì cho cô?
Và cô định chờ đợi tôi làm gì?
Nhảy lên máy bay về Massachusetts chắc?
- Tôi chỉ vừa đến đây thôi cô em ạ.
- Anh có thể quay lại đây trong 4 ngày,nhưng trước tiên ..
- Để tôi giúp cô tiết kiệm thời gian nhé.
Tôi sẽ ở lại Iraq.
Thế là biết tôi muốn gặp bố mình thế nào rồi nhé.
Tôi xin anh như 1 con người với 1 con người đấy.
Cha anh có thể cứu vài người sắp chết.
Người mà tôi quan tâm rất nhiều.
Tất cả chúng ta đều bận tâm đến những người
sắp chết.Xin lỗi,tôi ko thể giúp cô.
Tôi biết tại sao anh ở đây.
Tôi có đọc hồ sơ của anh.
- Hồ sơ gì?
- Cái mà FBI nói ko tồn tại.
Nó nói lên mọi điều. Anh đã từng ở đâu,
anh đang chạy trốn khỏi cái gì.
Và anh cần cái gì ở đây.
Vậy nên hoặc anh đi với tôi,ko thì
vài người sẽ được biết anh ở đâu đấy.
Khi nào chúng ta đi?
Bác sĩ có nói gì khác ko?
Uh.
Cảm ơn anh, Charlie.
Để tôi hỏi cô vài điều nhé.
Tôi ko hợp bố mình lắm.
Ko nghi ngờ gì nữa,ông ấy ích kỉ, độc ác,
dối trá, lỗi lạc,cận thị và là 1 đồ khốn.
Ông ấy từng là 1 nhà hóa học.
Tôi biết từng đó thôi.
Ông ấy từng làm việc ở 1 phòng thí nghiệm dưới hầm
của Harvard,nghiên cứu cho 1 công ty thuốc đánh răng.
Vào 1 đêm,có 1 tai nạn ở đó,
rồi bố tôi bị bắt.
Lúc đó ngôi nhà mới bắt đầu trở nên yên bình,
nhưng có 1 điều này Olivia.
Bản năng của tôi nói rằng,mạng sống của bạn cô
,người đang nguy kịch...
...Sẽ ko được cứu bởi 1 lọ thuốc đánh răng.
Ông ấy làm ở Harvard,
nhưng ko phải về thuốc đánh răng.
Đó là 1 hoạt động thí nghiệm tối mật của
Quân Đội Mĩ tên Di truyền học Kelvin.
Họ cung cấp bất
cứ thứ gì ông ấy muốn.
Mà chủ yếu là trong lĩnh vực tên
'fringe science'.
(Tạm dịch:khoa học giả tưởng)
- Khi cô nói 'Khoa học giả tưởng',
ý cô là Giả Khoa Học.
- Tôi nghĩ vậy.
Như là sự điều khiển tinh thần, dịch chuyển
lượng tử, các hiệu ứng sinh học.
- Tàng hình, đột biến di truyền, hồi sinh,sinh đẻ...
- wow,đợi 1 chút.
Hồi sinh ấy hả,thật chứ?
Vậy cô định nói gì?
Rằng bố tôi là tiến sĩ Frankenstein chăng?
Cô biết ko? Sao cô ko tự vào 1 mình đi?
Tôi sẽ đợi ngoài này.
Tiến sĩ Bishop, ngày đặc biệt đây.
Ông có khách.
Xin chào.
Tôi đã biết là sẽ có người đến.
Cuối cùng đã có.
Tiến sĩ Bishop?
- Đó là ... Nó xảy ra khi nào vậy?
- Vụ trên máy bay 4 ngày trước.
- Mật vụ Scott thì bị thương ngay hôm sau.
- Hạ bì đã trở nên cừng, mờ đục.
- Trong suốt. Các mô cơ.
- Trên người Scott? Ý ông là có thể nhìn xuyên
qua da anh ấy.Có đấy.
Vậy ko tốt rồi. Nhìn xuyên qua được da.
Phức tạp đấy,bị mức cao hơn rồi.
- ... Như vậy.
- Anh ấy bị sao vậy?Có thể đảo ngược lại như cũ ko?
Là sao vậy?
Bánh pudding ở đây thật kinh khủng.
Bánh pudding vào thứ Hai.
Kinh thật.
- Hôm nay là thứ Năm.
- Ô.
Tin vui đấy.
Nó có thể đảo ngược lại.
Những gì đã xảy ra với đồng nghiệp của cô.
Vài năm trước tôi đã thí nghiệm trên động vật.
Một vài con đã phải chịu đau đớn,
nhưng được cứu sống.
Vậy ông có nhớ làm thế nào không?
Nơi này, cách chọn các
phương pháp trị liệu của họ ...
Tiến sĩ Bishop?
Hôm nay cô tới đây với con trai tôi.
Tôi ko được có khách,
trừ người thân ruột thịt.
Trừ khi lệnh cấm được gỡ bỏ.
Và đó chỉ là 1 cấu trúc "Nếu-thì" đơn giản.
Nếu cô ở đây nghĩ là nó cũng ở đây.
Tôi đã muốn...
...Rất muốn được gặp nó.
Rất nhiều.
Ông ấy hỏi anh.
- Cảm ơn cưng.Tôi thật sự đánh giá cao đấy.
- Này,tôi đã ko nói là anh ở đây.
Gọi tôi là "cưng" 1 lần nữa xem,
tôi sẽ thật sự thích đấy.
Xin chào, Walter.
- Ta nghĩ con béo lên đây.
- Ông nghĩ tôi béo lên?
- Tuyệt thật,ngay câu đầu tiên. Hoàn hảo.
- Như 1 cậu bé vậy. Con trông tròn quay.
Phải,cho đến mùa hè trước trung học.
Tôi cũng chẳng mong đợi ông nhớ được.
- Để ta nhìn thử xem?
- Ông làm cái gì vậy? Bỏ tay ra!
- Đồng tử khỏe. Có vẻ tốt đấy.
Tình trạng đồng nghiệp của cô đến mức nào rồi?
Cô có thể...
Ko khám trực tiếp thì
khó có thể kết luận được.
Tôi phải nhìn tận mắt Scott,
nhưng tôi ko được phép.
Vì cái luật hiện tại. Trừ khi...
...Có sự cho phép của người giám hộ hợp pháp,
mà hẳn phải là 1 người thân.
Cô đang yêu cầu tôi ...?
Ko! Người giám hộ ấy hả?
- Ko. Quên đi.
- Cậu ấy sẽ làm.
- Ko,tôi ko làm.
- Chỉ 1 cuộc điện thoại thôi.
Anh muốn tôi làm không?
Vì tôi có điện thoại trong túi đây.
Giờ thì nó ở ngoài.
Cô muốn bố tôi.
Giờ thì có rồi đấy.
Cho dù là cái gì thì hãy cẩn thận
với những gì cô mong chờ nhé. Cưng ạ.
Mọi sự cố gắng nhằm tìm hiểu xem chuyện gì
đã xảy ra trên chuyên bay 627.
Tiến sĩ Bishop, tôi thấy hơi tò mò.
Đã có ai tiếp cận với những công trình của ông chưa?
À,những phụ tá chỉ biết được những
mảnh ghép rời rạc mà thôi.
Chúa,tôi đoán thế.
- Tôi cho rằng người thực sự biết
tôi đang làm gì là Billy.
- Ai vậy?
- Billy William Bell,anh ta và tôi dùng chung phòng thí nghiệm.
- William Bell?
Ông dùng chung phòng thí nghiệm với
người sáng lập ra Massive Dynamics?
- Xin lỗi.Ta chả biết MD là cái gì hết.
- Ah, ko có gì. Chỉ là 1 công ty bé tí thôi.
Thật hoàn hảo.Một trở thành người
giàu nhất hành tinh...
- ...Còn người kia trở thành 1 kẻ ăn bám viện tâm thần.
- Sao vậy?
- Chuyện gì vậy?
- Ta vừa "dấm đài".
- Tuyệt thật.
- Có tí thôi.
- Vừa nhận được tin nhắn,John thế nào rồi?
- Xấu đi.
CDC nói rằng chuyến bay Hamburg gây
ra bởi các hợp chất tổng hợp...
Cũng giống như nói mưa là do
các hợp chất chứa nước.
- Họ đã kiểm tra vài cái trên John,
nhưng ko rút ra được gì.
- Bishop thì sao?
Nói gọn lại ra điên rồ và khó chịu.
Nghe này.Em cần hỏi William Bell vài điều.
- Anh sắp đặt cho em được ko?
- William Bell?
- William Bell của Massive Dynamics?
- Ông ta và Bishop từng dùng chung phòng thì nghiệm.
Em đùa à?
Tiến sĩ Bishop?
Mang nước gừng đến đây.
Tôi cần nước gừng.
Lâu rồi ko uống.
Thật thèm quá.
- Cô có thể mang nước gừng đến cho tiến sĩ được ko, mật vụ Farnsworth?
- Vâng.
Whoa! Khoan đã! Dừng lại!
Nó ko làm cô lo ngại sao?
Để ông ấy làm đi.
Đĩa cấy.Nào nhanh lên.
- Nhưng tôi cần sử dụng phòng thì nghiệm của tôi.
- Cái gì của ông?
Toàn nha Kreski, Harvard.
Chúng ta đi thôi,tôi có mẫu rồi.
Sau khi ông đi thì nó đóng cửa rồi.
- Sao cơ?
- Tỉnh lại đi.Nó đóng cửa rồi.
Ko.Ko.Ko.Ko
- Walter, ko còn phòng thí nghiệm nào cả.
- Đó là nơi làm việc hoàn hảo...
- Mẹ nó chứ!
- Chúng ta phải đưa ông ta về ngay thôi.
- Đại diện. Khi nào cô quay lại?
- Tôi cần anh giúp.
Tôi muốn cho anh biết là tôi đã đưa tiến sĩ
Walter Bishop ra khỏi St. Claire.
- Và ông ta yêu cầu được dùng phòng thí nghiệm cũ.
- Xin lỗi.Cái gì cơ?
Tòa nhà Kreski ở Harvard,tầng hầm.
Thật tốt khi cô rất kiên trì trong vụ này.
Đó là 1 đặc tính vượt trội và
mạnh mẽ của 1 tay chuyên nghiệp.
Nhưng tôi ko thể ngừng thắc mắc...
Liệu thật sự ko có chuyện gì
giữa cô và mật vụ Scott.
Hãy lo vụ phòng thí nghiệm cho Bishop.
Quá nhiều. Quá nhiều chuyện đã xảy ra ở đây.
Quá nhiều thứ về nó.
Tiến sĩ Bishop,tôi đã đặt 1 gói hàng khám
nghiệm pháp y. Ông còn cần gì nữa ko ?
Máy chụp cắt lớp võng mạc.
Hai nghìn Pound silicon.
(1 Pound = 453 gram)
Ít nhất 5 mẫu máu của những người
hiến máu tình nguyện.
- Máy dò vi sinh vật. Cấp độ NASA ,dĩ nhiên.
Nó vẫn là NASA, phải ko?
- Vâng.
Ồ,cô ta vẫn ở đây.
Cái bể này luôn là tốt nhất.
- Và 1 con bussaurus 2 tuổi.
- Con gì ?
- 1 con bò cái.
- Ông ấy muốn 1 con bò cái.
- Quan trọng là thuần chủng chứ ko phải lai nhé.
Trọng lượng thực 850 pounds,
tỉ lệ mỡ 2,37.
- Ông ấy đùa hả?
- Theo di truyền thì người và bò chỉ khác nhau 1 vài dòng mã DNA.
- Vậy nên nó là 1 vật thí nghiệm không trái đạo đức?
- Anh học chúng ở đâu? MIT?
Ko hẳn,tôi đọc trong sách đấy.
Thỉnh thoảng cô nên làm thế. Vui phết đấy.
- Mang cho ông ấy 1 con bò.
- Tuyệt vời,cảm ơn nhé.
Chỉ có người mới tốt hơn 1 con bò.
Trừ khi anh cần sữa. Lúc đó anh ta thật sự mới cần bò.
- Cà phê ko?
- Cảm ơn anh.
Nói xem. Cái hồ sơ còn nói gì ko?
Về sự thành thật của cô.
- Nó tệ đến mức nào?
- Giờ ko phải lúc nói chuyện đó.
Sao cô ko nói thẳng ra đi,vì giờ tôi đang ở đây.
Nên tôi đáng được biết sự thật,phải ko?
- Chả có hồ sơ nào cả.
- Tôi cần anh quay lại đây.
- Vậy thế là sao? Cô chém gió à?
- Đành liều thôi.
- Thường thì tôi đọc tâm lí người khác khá tốt.Tôi hay làm thế.
- Giờ thì tôi thấy anh gặp rắc rối rồi đấy.
Ai cũng có thể thấy điều đó.
- Vậy tôi nên ở lại.
- Lẽ ra tôi nên ở lại Iraq.
- Sáng hôm đó,có 1 cái xe đánh bom ở Kirkuk.
- Có lẽ anh nợ tôi 1 lời "Cám ơn".
- À,ờ,tôi nợ thì nhiều lắm.
- Tôi đã tìm ra. Mafia.
- 1 thằng tên Big Eddie.
- Tôi thề là tôi ko giả bộ.
- Anh nợ 1 gã có cái "nick" là Big Eddie?
- Ko,tôi nợ tiền 1 gã có tên Big Eddie.
Cậu ta đã thay đổi nó 1 cách hợp pháp. Và thậm chí
tôi ko phải là 1 con bạc.Ý tôi là chưa từng. Chỉ là ...
- Cách đây vài năm tôi hơi khùng 1 chút.
- Tôi đã nghĩ anh là 1 thiên tài, hẳn anh phải có 1 phương pháp.
Dĩ nhiên là có. Nhà cái đã chơi bẩn.
Nhưng thử nói thế với chúng xem.
Năm 72, trong chiến tranh Việt Nam,
nhóm sinh hóa của Bộ Quốc Phòng...
Đã nghiên cứu về 1 bệnh dịch lây lan
để tìm cách chống lại Việt Cộng.
Đó có thể là thứ tác động lên chiếc máy bay.
- Có thể bắt nguồn từ chuyện này.
- Còn John thì sao?
Những gì tác động lên anh ta chỉ là 1 phản ứng
hóa học của chất thô trong phòng thí nghiệm.
Nó chưa hoàn tất,nghĩ là chúng ta
có thể tổng hợp lại các chất phản tác dụng.
- Vậy ông có thể giúp anh ấy?
- Đừng để cô ấy ảo tưởng.
- Nó ko phải ảo.
Nó là thật.Tôi có thể giúp được.
- Nếu như tôi có danh sách chính xác những chất
có trong nhà kho khi nó nổ.
- Chúng ta ko có.
Nó đi ngược lại,mọi thứ. Nghi phạm,kẻ có câu trả lời thì
đã bỏ trốn và John là người duy nhất thấy mặt hắn.
Vậy anh ấy còn bao lâu?
- Dựa theo tốc độ kết tinh,sự suy biến của tế bào,...
- Bao lâu?
- 24 giờ.
Não của anh ta ko thể tự sản xuất
oxy lâu hơn được nữa.
Tôi rất tiếc.Rằng tôi ko thể đưa ra
- Ý ông là sao?
- Ko phải tôi nói rồi sao?
- Bất cứ cái gì bố nghĩ là nói rồi đều là chưa nói.
- Hệ thống trao đổi tiếp hợp,chia sẻ giấc mơ.
- "Chia sẻ giấc mơ" là sao?
Bộ não con người sản sinh ra 1
điện trường có thể định lượng.
Năm 1976 tôi đã đưa ra 1 giả thuyết
rằng có thể...
Đồng bộ hóa môi trường giữa 2
tâm trí khác biệt.
Cho phép chia sẻ thông tin
nhờ trạng thái vô thức.
- Như 1 sợi dây giữa 2 cái máy.
- Cô biết nó thế nào mà,đúng là thật điên khùng.
Ông đang nói tôi có thể nói chuyện
với John trong khi hôn mê?
Và anh ấy có thể nói cho tôi biết
nghi phạm trông như thế nào?
- Nó ko hoàn toàn là khoa học.
- Đấy ko phải là khoa học.
- Ông đã làm chuyện này bao giờ chưa?
- 1 lần tôi đã dùng kĩ thuật này để lấy thông tin từ 1 xác chết.
Cô có thể làm thế nếu như người kia
chết chưa quá 6 tiếng.
- Bởi vì sau 6 tiếng thì họ thật sự đã chết.
- Cô có thể xem được kí ức của anh ta.
Giả thiết là ko có tổn thương về não.
Dĩ nhiên là cô phải đeo các cực điện từ.
Gắn vào hộp sọ,
trong khi ngâm mình trong bể nước kia.
Rồi cô sẽ phải dùng thuốc.
- Thuốc gì?
- Hỗn hợp của Ketamine, neuront,...
- ...Axit Lysergic diethylamide.
- Cái cuối cùng là LSD, hay còn gọi là Axit.
Chỉ mất vài giờ thôi, tôi cần cô giúp để đồng bộ hóa,
nếu như ko gây ra quá nhiều rắc rối.
À vâng,đâu có vấn đề gì.
Nghe rất vui đấy.
Ông ta vừa ra khỏi viện tâm thần và giờ
muốn thuốc cô quá liều...
Và chọc 1 cục kim loại vào trong đầu cô,và
bắt cô trần như nhộng vào 1 cái bể sắt gỉ đầy nước.
Ko,tôi ko muốn.
Tôi chỉ nói là tôi có thể.
OK, Olivia, chờ chút.
Rõ ràng là cô đang phải chiu sức ép.
Từ Iraq cô đã ko thể ngủ yên rồi người đàn ông cô
quan tâm có thể chết,nhưng tôi bảo cô này,
ông ta sẽ giết cô đấy.
Con ko hiểu phương pháp này.
John sẽ làm vì tôi.
Hãy sắp đặt đi. Tôi sẽ đi xin giấy phép
để mang John đến đây.
Ko thể tin nổi. Thật điên rồ,ông ấy điên
và giờ đến lượt cô.
Tuyệt vời.Hãy làm 1 ít
Axit Lysergic diethylamide.
Đặt anh ấy ở kia.
Muối sẽ giúp cô ko bị chìm.
Charlie. Anh đã sắp xếp cho
em gặp William Bell chưa?
Massive Dynamics ko thật sự
sẵn sàng và lịch sự cho lắm.
- Và hình như 2 tuần tới William Bell ra nước ngoài.
- Cái gì vậy?
- 1 bản sao nho nhỏ của Đại Hội Đồng.
- Vậy là Bell ko muốn nói chuyện?
- Hoặc chỉ là ông ta đang lãnh đạo 1 tập đoàn 50 tỉ $.
- Gây sức ép với họ đi.
Em muốn qua văn phòng của William Bell
để xem ông ta biết gì.
Biết ngay mà,nhưng anh
có tin xấu đấy.
- Phải mất 48 giờ để lấy lệnh của tòa án.
- Cô nên cởi quần áo đi là vừa.
- Xin chào.
- Cái quái gì vậy trời?
Charlie, chúng ta ko có 24 giờ đâu.
Anh phải gặp được Bell.
Nếu Walter thất bại, Bell là người
duy nhất có thể cứu chúng ta.
Olivia, có chuyện gì ở đây vậy?
Em khai hết với Broyles rồi à?
- Kiểu kiểu vậy.
- Nghe chả tốt tí nào vậy.
- Đó có phải con bò ko vậy?
- Ờ,nó là Gene.
Nghe này Charlie, tôi cần anh hứa rằng
anh sẽ làm bất cứ chuyện gì anh có thể.
Dĩ nhiên rồi. Cô biết điều đó mà.
Này.Cẩn thận nhé.
Chúa ơi.
Giờ tôi ở đâu nào? Cô cúi đầu về
phía trước 1 chút nào?
Tôi vẫn nghĩ việc này thật vô trách nhiệm,
và tin tôi đi,tôi biết rõ điều này.
Thuốc tê.
Nếu cô cảm thấy bình thường là ổn rồi.
Được rồi.
Hy vọng là anh chàng kia
đáng với chuyện này.
Mũi tiêm này giúp cô duy trì sự sống.
Thư giãn nhé.
Và cái này sẽ làm cô trở nên vô thức.
Nghe này,trong trường hợp cô ko trở lại.
Tôi chỉ muốn nói điều này
trước khi chúng ta làm.
Tôi đánh giá rất cao những gì cô đã làm.
Cô đã làm được nhiều điều ở 1 nơi thế này.
Tin tưởng.
Lạ là cảm thấy quan trọng đến thế nào khi nó đi mất.
Nếu muốn xem,cô có thể lại đây.
Cô làm ở đây?
- À,tôi là Astrid Fornsworth, trợ li của mật vụ Dunham.
- Ai cơ?
- À vâng.Tôi là Walter ...
- Bishop. Walter Bishop.
- À cảm ơn.
- Ko nhớ gì đâu.
- Đây là nhịp của não cô ấy.
Quan trọng là người ta biết về sự tương hỗ
giữa các vùng của não bộ. Tới hạn.
Và đây là của cậu ta.
Thuốc sẽ tác dụng đến các cực điện làm
đồng bộ các tín hiệu của cả 2.
Não chính là 1 bộ dẫn điện.
- Có thể xuất ra được bởi 1 bộ não khác.
- Thật đơn giản như đan rổ nhỉ.
Và khi tín hiệu trở nên đồng điệu,họ
sẽ ở cùng 1 chỗ. Đại khái là thế.
Vậy giờ chúng ta làm gì?
Chờ thôi.
- Cái gì vậy?
- Chắc tầm 1 phút nữa thôi.
Xin chào?
Tôi nghĩ tôi ở đây.Tôi ở đây!
Nhìn đi! Gần như khớp nhau rồi.
John?
Tôi biết cái này.
Đó là con thuyền của chú tôi.
Tại sao nó lại ở đây?
John? Có phải anh ko?
- Olivia?
- John?
- Có chuyện gì vậy?
- Ko sao?
- Cô ấy ổn chứ?
- Ổn.
- Ông chắc ko đấy?
Nhìn đi. Họ đang ở cùng nhau.
Anh vừa nghĩ đến em.
- Cái gì vậy?
- Ko có gì.
John, anh bị thương.
- Anh ko nhớ.
- Nghĩ đi.
- Kho hàng.
- Anh thấy lạnh.
- Em cần anh phải nhớ.
- Nhớ gì?
Những gì anh đã thấy.
Em cần anh cho em xem mặt hắn.
Tại sao?
Để em có thể cứu anh.Thử đi mà.
Thử và nhớ lại xem.
Đúng. Đúng rồi.
Chúng ta có 1 kẻ chạy trốn ở đằng sau
Chúng ta cần hắn còn sống.
Em ko nhìn thấy mặt hắn.
- Cô muộn.
- Tôi thấy hắn.Tôi đã thấy John
bị thương.Tôi đã ở đó,thề đấy.
- Ý em thấy hắn là sao? Ở đâu?
- Em đã bảo anh đừng hỏi mà.
Đó là hắn. Là nghi phạm chúng ta
đang cần tìm.Hắn trông như thế này.
- Gửi ảnh để tôi nhập vào dữ liệu.
- Em có ngủ ko vậy?
- Em trông tệ lắm.
- Ko khớp với các hồ sơ tội phạm.
Kiểm tra tất cả bằng lái xe ở bang,
và gửi bức ảnh này đến các bệnh viện địa phương.
Mật vụ Dunham,nhìn qua cái này xem.
- Ồ Chúa ơi.Đó là hắn ta.
- Anh ta là 1 hành khách trên chuyến bay 627.
- Tôi ko hiểu.
- Chờ đã.Hắn ta ko thể ở kho hàng.
- Charlie.Em đã nhìn thấy hắn ta ở đấy.
Chờ đã các cậu.
Morgan Stieg là hành khách 108.
Liên lạc trong trường hợp
khẩn cấp là Richard Stieg.
- Đừng nói là sinh đôi nhé.
- Uh. Ko có địa chỉ nhà,chỉ có lí lịch làm việc.
- Sao?
- Công việc gần đây nhất của Richard Stieg.
- Tôi hy vọng được nói chuyện với William Bell.
- Tôi là Nina Sharp, Giám đốc Điều Hành.
- Tôi ko có nhiều thời gian đâu nhé.
- Nghi phạm của chúng tôi là 1 nhân viên cũ của bà, Richard Stieg.
Người có thể đã sử dụng những nghiên cứu của công ty
này để phát triển 1 loại chất độc không vận tự hủy.
Chúng tôi ko biết tại sao hoặc vì ai, nhưng có vẻ
anh ta sẵn sàng hy sinh anh trai mình.
Cái thứ đã giết tất cả hành khách thông qua
thứ thuốc insulin của anh ta.
Vậy bà có muốn nói gì ko?
Danielle, thu thập mọi thứ ta có về
Richard Stieg cho mật vụ Dunham đây.
Tôi có nhớ Richard Stieg. Cậu ta làm ở
phòng nghiên cứu hệ thống vũ khí.
Bị bắt cách đây 3 tháng khi định
trốn đi với các tài liệu mật.
Chúng tôi đã chuyển tên cậu ta
cho Bộ Tư Pháp.
Chúng tôi đã làm tròn nhiệm vụ
của mình rồi mật vụ Dunham.
Và nếu như cô vẫn định kéo công ty của chúng tôi
và tiến sĩ Bell vào vụ này...
- Thì hãy nói chuyện với luật sư của tôi.
- Bà làm việc cho tiến sĩ Bell bao lâu rồi?
- 16 năm.
Tôi nợ Massive Dynamics cả đời mình
và đó ko hề là 1 lời nói quá đâu.
Tôi đã chạy đua gần cả đời mình.
Ở cuộc đua năm 97 ở Boston,
tôi cảm thấy rất mệt mỏi.
Rồi 1 ngày,ở văn phòng tiến sĩ Bell nhận ra sự
băn khoăn ấy và tôi đi chụp CT .
Ung thư.
Tuần đó tôi đã phải
cắt bỏ cánh tay này.
Lần chụp đầu tiên cho thấy bệnh ung thư
của tôi là do công ty này.
Cánh tay máy dùng trong phẫu thuật,
thuốc thang sau đó.
Đều được phát triển và sản xuất
bởi Massive Dynamics.
Cánh tay giả này được tự tay Bell thiết kế.
Mọi thứ mà chúng tôi có về Richard Stieg đây.
Cô có nghĩ liệu Stieg là 1 phần của "The Pattern"?
Xin lỗi,1 phần của " The Pattern"?
Tôi e là cô nên đi đi.
- Tôi sẵn sàng biết những gì mà bà biết,bà Sharp.
- Hình như ko đâu.
Nhưng có thể nói chúng tôi đã đạt đến mức
mà khoa học và công nghệ...
Có 1 bước tiến vượt bậc trong 1 thời gian dài.
Có thể nó đã quá tầm xử lí
và kiểm soát của cô rồi.
Cô nên biết mình đang
dính vào chuyện gì, mật vụ Dunham.
Tôi thường hay nói thế này với con gái:
"Hãy cẩn thận và chúc may mắn."
- Đây có phải chương trình cho trẻ con ko ?
- Yea,lớn đấy.
Mấy câu chuyện về chú bọt biển Sponge Bot
sâu sắc đến ngạc nhiên đấy.
- Ngôi nhà điên khùng.
- Tôi vừa ở Logan.Giờ đang đến chỗ anh.Tôi nghĩ là chúng ta đã tìm thấy nghi phạm rồi.
- Chờ chút,cô thấy hắn rồi hả? Cô tìm được gã trong mơ rồi sao?
- Tôi sẽ qua đón cả hai người.
Tôi cần bố anh ở đó,hỏi vài thông tin ông ấy cần,để ông
ấy có thể cứu John và tôi cũng cần anh,trong trường hợp bố anh...
Ko cần nói nữa, chúng tôi sẽ gặp cô ở phía trước nhà.
Đang giám sát.Ở ngoài chờ lệnh
Xác nhận vị trí.
Hai phút nữa.
Lùi lại trong bán kính 2 dặm.
Tất cả đang ở đâu vậy?
- Đi ra đi.Đường này,thưa bà.
- Đứng sang 1 bên.
- FBI!
- An toàn!
An toàn!
An toàn!
- Ta nên kiểm tra huyết áp của con.
- Sao ông ko đi kiểm tra của mình ấy? Tôi ko sao,cảm ơn.
- Sắc mặt của con cho thấy bệnh cao huyết áp.
- Đừng nói tôi bị bệnh gì hết.
Và cao huyết áp ko có dấu hiệu
nào nhìn được bằng mắt thường.
Khi mọi chuyện kết thúc,đừng đưa
ta quay lại đó.
- Ta ko muốn quay lại đó.
- Nghe này, Walter.
- Thí nghiệm này.
Ta như đã tỉnh dậy trở lại và con
ko thể bắt ta lại chìm vào giấc ngủ nữa.
Đó khó có thể nói là ý định của tôi.
Bất cứ sự trừng phạt nào
con nghĩ ta đáng bị.
Ta thề ta đã chịu đựng đủ rồi.
- Này!
- Cái gì vậy?
- Này! Hắn chạy vào con hẻm kia.
- Ta ra ngoài xe được ko?
- Ở yên đó Walter.
Ko! Đù má!
Tao có vài câu hỏi cho mày đây.
- Đó là magiê ethylene glycol.
- Tôi biết rồi nhưng ông ko nghe này.
- Magiê ethylene glycol với mồi là phốt phát hữu cơ.
- Này,bố già,chờ cái nào.
- Máu sẽ ko thể hấp thụ nó trước khi chết bởi hiệu ứng phụ.
- Và rồi sao?
- Chúng ta sẽ tổng hợp ba-zơ Calci gluconate lantan?
- Đúng,chính xác.
Ko thể,chúng ta cần nhiều máu của anh ta hơn.
Chúng ta ko có gì hết.
Không đúng.Các mật vụ đều có nguồn máu
dự trữ đề phòng trường hợp bị thương.
Truyền máu.Thật tuyệt.
Chúng ta có thể chế thuốc giải độc
và hòa tan nó vào máu lưu trữ.
Nếu như truyền trực tiếp vào tĩnh mạch,
cơ thể này sẽ ko chịu nổi.
Điểm A+ .Tốt lắm. Hãy bắt đầu thôi.
- Vậy là tôi đã lo được vụ phòng thí nghiệm.
- Uh,tôi biết là anh làm được mà.
Cảm ơn.
Ở dưới đó thế nào?
Bishop nói sẽ mất 1 thời gian,
nhưng mọi chuyện có vẻ thuận lợi.
Đó là những gì ông ấy nói. Sao vậy?
Cô đã làm được 1 việc thật tốt.
Tìm được Bishop.
Đưa ông ta ra ngoài,khiến ông ta phải
hợp tác.Chúng tôi rất ấn tượng.
Là con trai ông ấy làm,ko phải tôi.
Cha nào con nấy.
- Ai là chúng tôi?
- Vụ máy bay chỉ là 1 phần của 1 cái gì đó nguy hiểm hơn cả khủng bố thông thường.
Khủng bố thông thường?
Trong 9 tháng qua có cả 3 tá vụ
tương tự như chuyến bay Hamburg.
Phần lớn đều chưa được công khai.
John Thompson, 1 đứa trẻ bình thường.
Mất tích hồi 98.
Xuất hiện trở lại nửa tháng trước ở cách đây
nửa vòng Trái Đất, ko già đi 1 tháng nào.
Trong vài tháng gần đây 46 đứa trẻ mất tích
khác cũng tự nhiên xuất hiện.Như trên.
Báo rằng 1 chiếc máy bay tầm thấp đã phát ra các bức xạ
cao tần phá tung những cửa sổ của họ.
Một giờ sau,1 trận động đất 8,7 độ...
Gây nên 1 trận sóng thần giết chết 38.000 người.
- Tại sao anh lại nói cho tôi chuyện này?
- Người đàn ông này. 1 bệnh nhân ở Lisbon tỉnh dậy sau nhiều năm hôn mê.
Bắt đầu viết toàn những con số.
Đó là tọa độ của các Hạm Đội Hàng không mẫu hạm
chiến đấu của ta ở Thái Bình Dương.
- Thuộc loại hồ sơ Siêu Tối Mật.
- Vậy là sao?
- Hãy làm việc cho tôi và tôi sẽ cho cô biết rõ hơn...
- Thôi đi!
- Dunham,còn vài thứ cô cần phải nghe.
- Tôi bảo thôi rồi mà.
- Mọi chuyện đều dẫn đến "The Pattern".
Cả thế giới này là 1 phòng thí
nghiệm lớn của ai đó.
- Cô đã nhìn thấy và cô biết.
- Tôi ko muốn biết.Tôi đã có 1 công việc.
- Nó còn quan trọng hơn công việc.
Ở đây cô sẽ có mọi thứ,mọi nhân viên
mà cô cần.
Tôi thích công việc hiện giờ.Và cái người mà,
anh đã tự suy diễn ra ấy.
Hãy nhìn xem.Cô có thấy bọn họ
mải mê với cuộc sống của mình ko?
Ko hề biết có chuyện gì đang diễn ra và
họ đang lạc trong những chuyện gì?
Tôi chỉ muốn trở về như ngày xưa.
Dunham,tôi nghĩ là ko thể.
- Cậu ta tỉnh rồi.Thức dậy rồi. Olivia,
cậu ấy tỉnh rồi.Tỉnh dậy rồi.
- John?
John? Có nghe thấy em ko anh yêu? Anh yêu?
Anh đã mơ về em.
Chào.Xin thay đồ cho mật vụ Scott.
Sức khỏe của cậu ấy thật đáng ngạc nhiên.
Vậy anh ấy phải ở lại đây bao lâu?
Cho đến khi hắc tố trên da cậu ấy tự tái tạo,
nhưng chắc ko quá 1 tuần đâu.
- Anh ấy nợ cô cả cuộc sống đấy.
- Chúng tôi đều vậy.
Stieg ở phòng nào?
Tôi đã nói cho cô mọi điều
tôi biết,đúng ko?
Tên của tất cả các chất trong
hỗn hợp tôi dùng.
Đừng lo.Sự hợp tác giữa chúng ta
vẫn có ý nghĩa.
Nhưng còn khá nhiều chuyện ta cần nói đấy.
Như là tại sao cậu giết anh trai mình.
- Và cậu đã bán những công trình của mình cho ai?
- Ai nói là tôi đã bán nào?
Một gã chỗ cô làm đã dọa tôi.
Cô nghĩ tôi nói láo sao?
Thề với Chúa,tôi có thể chứng minh.
- Cậu để cuộn băng ở đâu?
- Tôi đã chôn chúng rồi.
- Tao sẽ theo dõi mày.
- Định dọa tao sao?
- Sau khi thấy tao sẽ sẵn sàng làm thế với anh trai mình?
- Tao đảm bảo sẽ vui lòng đối xử với mày như người 1 nhà.
Tao đảm bảo sẽ vui lòng đối xử với mày như người 1 nhà.
- Mật vụ đặc biệt Scott.
- Vâng thưa Ngài,mời vào.
- Cảm ơn.
Charlie,em cần 2 người qua phòng
mật vụ Scott. Kiểm tra cả Stieg xem sao.
- Được rồi,để anh làm.
- 5 phút nữa em đến.
Phong tỏa cả nơi này lại!
Đây là Dunham, số mật vụ 5-2-7-7-6.
Đang đuổi theo 1 chiếc SUV xanh da trời,hướng về
phía Nam trên đường xe điện. Cần hỗ trợ khẩn cấp.
Hãy tự hỏi mình,tại sao ...
Tại sao Broyles lại cử em.
Đến chỗ kho hàng.
Tại sao là em?
Em ko hiểu.
Anh làm việc cho ai?
John, nói đi. Nói đi John?
Anh quen cậu ta cũng lâu như em vậy.
Rất tiếc.
Công việc này ko còn như 10 năm trước nữa.
Chúng ta có nhiệm vụ bảo vệ thế giới...
Nơi mà chỉ 1 hơi thở sai lầm cũng có thể
tự thiêu đốt bản thân mình.
Ý anh là,làm sao có thể bảo vệ được mọi người...
Khi những tập đoàn còn có độ bảo mật
hơn chính chúng ta.
Khi mà chúng ta chỉ được cung cấp 1 nửa
thông tin những thứ ta điều tra.
Em biết mà,khi sự thật...
Sự thật là...
Chúng ta đã lỗi thời.
Chở em về phòng thí nghiệm đi.
- Tôi nói chuyện với anh được ko?
- Uh.Tôi quay lại ngay.
Tôi chắc là anh mong được đi
khỏi đây càng xa càng tốt.
Tới Iraq hoặc Afghanistan,
hoặc đâu đó thật xa.
Nhưng tôi ở đây để nói rằng cha anh cần phải
ở đây,cũng có nghĩa là anh cần ở đây.
- Cô có sao ko?
- Tôi ko biết.Tôi biết anh có cả tá lí do...
Rằng đây là ý tưởng vớ vẩn với anh.
Nhưng cha anh là 1 người tốt.
Ông ấy ko phải là quái vật như anh nghĩ và
anh cũng tốt với ông ấy cho dù anh nghĩ khác.
Anh là người duy nhất có thể nói được Walter.
- Anh mà đưa ông ấy về St. Claire's mọi chuyện sẽ chấm dứt.
- John đâu?
- Tôi có thể nói với trung tâm lo khoản nợ của anh.
- Tôi có thể tự lo được nó,ok?
Chuyện gì vừa xảy ra thế? John đâu?
Tôi ko phải giả bộ những mối đe dọa nữa.
Không cần phải làm thế nữa.
Nó là thật.
Từ khi cô để tôi nói chuyện với ông ấy,
ông ấy đã trở nên minh mẫn lạ thường.
Ông ấy đã kể cho tôi về những thí nghiệm
mà ông ấy và William Bell đã làm.
Những gì xảy ra trên chiếc máy bay đó
mới chỉ là sự khởi đầu mà thôi.
Nó khiến tôi sởn da gà và
muốn đi ngay khỏi Boston.
Chúng ta đi chứ?
- Cậu ta chết bao lâu rồi?
- 5 giờ.
Xin quý khách vui lòng thắt chặt dây an toàn.
Cơ trưởng đã bật tín hiệu.
Hãy chắc rằng các bạn đã thắt chặt dây an toàn.
- Tôi muốn xem phim tiếp theo sẽ thế nào.
- Tôi ko biết nói tiếng Đức.Tôi đến từ Denver.
- Lần đầu tiên tôi đi máy bay đấy. (tiếng Đức)
- Đã bảo tôi đến từ Denver.
Chúng ta đang bay qua vùng xoáy mạnh.
Xin quý khách vui lòng ngồi yên tại chỗ.
- Anh bạn.Chỉ là 1 cơn bão điện từ thôi mà.
- Tôi biết.
- Này,kẹo cao su ko?
- Ko,cảm ơn.
Quý khách,anh phải ngồi xuống!
Bình tĩnh nào!
Xin hãy bình tĩnh!
Xin lỗi!
Hãy quay lại chỗ ngồi của anh đi!
Cơ trưởng!
Chúng ta có một tình huống khẩn cấp!
- Hãy đưa ra...
- Nói đi.
- Cái quái gì đang xảy ra vậy ?
- Bình tĩnh nào.
Tại sao cậu ko trả lời tôi vậy?
Nói gì đi chứ!
Các bạn đang xem Series Fringe do
NIZ,Pacific,hoanglonghs và NooRi (Subteam GVN) dịch.
Chúc các bạn xem phim vui vẻ.
TẬP 1 - Pilot
Dich & Sửa: NIZ
Subteam GVN
- Chúa ơi!
- Sao vậy?
- Cái giường này kêu to quá.
- Em nghĩ thế sao?
Chúng ta ko thể mãi thế này được.
Lén lén lút lút.
Ở bộ ko có chỗ cho những điều lãng mạn đâu.
Những cuộc họp chính sách liên miên,đúng ko nào?
Mắt anh ko thể ngừng liếc em,
nên anh phải chuyển chỗ ngồi mới dừng được đấy.
- Em nghĩ Charlie biết đấy.
- Ko,ko có đâu.
- Em nghĩ là có mà.
- Nếu anh ta biết,ta sẽ phải chuyển công tác đấy.
Tin anh đi,
anh ko ngại công khai mọi chuyện.
Nhưng chúng ta đang làm việc cho Bộ,
đó là về sự dễ thay đổi và ko chắc chắn.
Và rồi thế này thế khác,chúng ta
đến với nhau.
Cái chuyện ai đó quyết định xem anh với em
có được ở chung với nhau hay ko thật khó chấp nhận.
Dù sao đó cũng chỉ là lời mào đầu
với 1 kẻ hay càu nhàu thôi.
Anh yêu em.
Olivia Dunham.
Vâng thưa Ngài.Tất nhiên ạ.
Vâng,tôi sẽ đến ngay.
Có việc ở Logan. Chuyến bay quốc tế.
Charlie cũng đang tới đấy.
Mật vụ Scott.
Olivia Dunham, FBI.
Đó là tất cả những gì tôi hỏi,được chưa? Chúng tôi ko biết.
Anh có thông tin,tôi thì không.
Tại sao tôi và người của tôi,
không được vào và làm việc của mình?
- Charlie, có chuyện gì vậy?
- Cái kiểu hợp tác giữa mấy cơ quan lại bắt đầu.
- Vậy ai thắng?
- Langley,thính hơn mà.
Chúng ta có 1 chuyến bay từ Hamburg,
Trung tâm mất liên lạc trong 3 giờ.
Họ đã nghĩ do sự nhiễu điện từ.
Ko có tín hiệu radio trả lời.
Hải quân sau đó đã gủi F-18 theo.
Họ thông báo rằng có những vết bẩn trên cửa kính,
ko có dấu hiệu của sự sống.
Nhà Trắng đã chấp nhận yêu cầu ko được
mở cửa cho đến khi họ đến.
- Ko có dấu hiệu của sự sống? Vậy ai lái máy bay?
- Logan là 1 trong những sân bay đầu tiên dùng
hệ thống lái tự động PEARL.
Máy bay đến đúng giờ,
ko như mấy chuyến tôi từng đi.
... Tao đảm bảo sẽ vui lòng đối xử với mày như người 1 nhà.
- Ban an toàn giao thông quốc gia,họ cứ nghĩ họ là cảnh sát chắc.
- Mật vụ Scott.
- Mật vụ Francis.Mật vụ Dunham.
Dù thế nào thì khi McNeary phá cửa,
nó cũng đã làm hắn ta nôn mửa trước cả đội.
- Xin lỗi. Có chuyện gì ở đây vậy? Tai nạn gì à?
- Đóng cửa rồi. Anh ko cần phải lo gì đâu.
- Được rồi.
- Đi đi.
- Đi ngay đây.
Cho dù là phối hợp các lực lượng, tất cả
đều phải báo cáo với Bộ An Ninh Nội Địa (DHS).
Tôi là mật vụ đặc biệt phụ trách ở đây, Broyles.
DC gửi tôi đến đây để chắc rằng
chúng ta sẽ có kết quả.
Yêu cầu quần áo cách li cấp độ 4.
Người của các lực lượng
hàng đầu theo tôi.
CIA, Faranough.
FBI, Francis và Scott.
Những người khác chờ lệnh.
Được rồi mọi người,đi nào.
Thưa Ngài. Olivia Dunham.
- Trung gian liên cơ quan của FBI.
- Trung gian trong một nhiệm vụ
phối hợp nhiều lực lượng.Thú vị đây..
Như lớp đường bột trên cái bánh rán bóng loáng.
Xin lối, nhưng để làm việc có hiệu quả, tôi cần thông tin.
Ko thừa đâu mà đó là trách nhiệm.
Tôi biết cô là ai.
Cô muốn tham gia hả ? Mặc đồ vào đi.
- Loại khủng bố gì đây?
- Ai nói là khủng bố?
..Theo 1 nguồn tin thì CDC đã đốt chiếc máy bay ...
(CDC: Trung tâm kiểm soát và phòng chống dịch bệnh)
- Tôi có ghế 15E.
- Ghế 21A. John Rosenblum,Honolulu Hawaii.
- 43E. Elle Hampton, Florida."
- X quang âm tính.
- Kiểm tra cho kết quả âm tính.
Chúng ta đã xem băng ở sân bay Hamburg chưa?
-...Những nhân viên nạp nhiên liệu.Chúng ta cần tên.
Theo cách này,mật vụ Dawson.
Và thế quái nào mà lại lâu ...
Có báo cáo rằng có sửa chữa bình Oxy
- Nói với tôi là cửa ra đã được đóng rồi nhé.
- Nó được đóng lúc 4 giờ địa phương. Còn gì nữa không?
- CDC chỉ định ai xét nghiệm những mẫu mô,xương và không khí?
- Mật vụ Pailey. Cô muốn số nhà anh ta không?
Ko,nhưng tôi muốn nguyên bản báo cáo,
chứ không chỉ có 1 tờ fax thế này.
- Xác nhận rằng ko trùng với mẫu mầm bệnh đã từng biết nào.
- Chúng tôi cũng đang làm đây.
Chúng ta ko nghĩ rằng kết quả
sẽ như là 1 bộ phim .
Cảnh sát vịnh Bat có 1 cuộc gọi lúc 3:00,
của bảo vệ 1 nhà kho.
Anh ta thấy hai người và tôi trích lại này, "2 tên
Trung Đông khả nghi đang đưa 1 người da trắng 1 phong bì".
- Đại diện FBI,thử xem. Đi xem xét nhé.
- Làm cái gì? Cái đó ?
- Anh bảo đó là việc của tôi sao?
- Đúng đó cô em. Cô không phiền chứ?
Trung tâm CDC.Quyết định thiêu hủy chiếc
máy bay chỉ sau khi..
Thằng khốn. Hắn tức giận chỉ vì bạn
hắn đã quấy rối tình dục 3 nữ binh nhì.
- Và em là kẻ xấu vì em đã tống hắn vào tù.
- Broyles là 1 thằng ngốc.
Em thông minh hơn,mạnh mẽ hơn,
Em đẹp hơn. Nên hắn ta ghen tị đó.
- Sao vậy?
- Anh đã nói anh yêu em. Trong khách sạn.
Ừ.
- Đó là 1 chuyện lớn.
- Ừ,vì em đã ko nói gì,nên anh cũng lờ nó đi.
Đã lâu rôi em luôn làm việc ấy rất tệ.
Cho đến khi gặp anh.
Em đã muốn nói em cũng yêu anh.
Đi kiểm tra mấy thùng rác đi.
- Trống rỗng.Acetilen (C2H2), Propan (C3H8)?
- Ko,ammoniac.
- Anh làm gì vậy?
- Vậy em đang làm gì? Anh là mật vụ liên bang cơ mà.
- Ta cần gọi ngay 1 đội vận chuyển.
- Em đang làm đây.
Ko có sóng.
Đứng yên, FBI! FBI đây,đứng yên!
Tôi có súng! Tôi sẽ bắn đấy!
- John?
- Có 1 kẻ chạy trốn ở đằng sau.
- Em đến ngay.
- Giơ tay lên!
- Ko!
Hôm nay cô may mắn đấy,mật vụ Dunham.
Vết thương của cô lẽ ra
đã tệ hơn.
Mật vụ Scott đã ko may.
Anh ấy vẫn sống sau vụ nổ đầu tiên.
Mật vụ Scott bị dính vài hóa chất tổng hợp.
Thứ được làm ở phòng thí nghiệm cô tìm thấy.
Cái này ko lây nhưng cho đến khi chúng ta hiểu rõ hơn,
tốt hơn là ko nên gây thêm người nhiễm bệnh.
Chúng tôi vẫn chưa xác định được
chất đã tác động lên anh ấy.
CDC đã gửi tới đây 1 chuyên gia,nhưng họ
chưa từng nhìn thấy điều này bao giờ.
Chúng tôi đang giữ cho mật vụ Scott hôn mê.
Nhiệt độ cơ thể hạ xuống sẽ làm chậm quá trình này.
Tôi rất tiếc mật vụ Dunham.
Là tôi.Đại diện FBI.
Tôi đã tìm thấy mối liên quan giữa chuyến bay Hamburg
và điều đã xảy ra với mật vụ Scott.
Tên ông ấy là Walter Bishop. Ông ta
là một nhà khoa học ở Cambridge, sinh năm '46.
Sau khi tốt nghiệp Harvard làm nghiên cứu sinh ở Oxford và MIT.
Nhìn những thí nghiệm ông ấy đã làm những năm '70 xem.
Tôi tin rằng tiến sĩ Bishop có những thông tin giúp
ta biết chuyện gì xảy ra trên máy bay và cứu mật vụ Scott.
- Ông ta đã ở St. Claire's 17 năm.
- Tôi có thấy.
Có tin đồn rằng ông ta thí nghiệm trên cơ thể người.
- Ông ấy bị kết tội ngộ sát,nhưng ko bị kết tội vì tâm thần.
- Sao cô chắc Bishop là người cần tìm?
- Vậy sao lại không?
- Nghe này, Dunham.
- Chúng ta bắt đầu sai hướng rồi đấy.
- Nếu như cái việc trước kia của tôi...
-.....Thanh tra đặc biệt hải quân Mĩ khiến anh khó chịu ...
- À vâng.
Chính nó đấy.
Một người đã phục vụ đất nước mình 30 năm trời
đã hơi say xỉn và có 1 lỗi lầm nhỏ...
Lỗi lầm nhỏ ấy đã ám ảnh 3 cô gái trẻ
suốt quãng đời còn lại đấy.
Nhưng đó ko phải việc tối nay,được chưa?
Nghe này, DC giao cho tôi vụ này để
chắc rằng vụ chuyến bay 627 sẽ ko bị chỉ trích.
Giờ,ở đây nó nói,năm 1991...
Rằng bang Masachusetts cấm Bishop có khách
ngoại trừ những người thân ruột thịt.
Vậy,theo tôi hiểu,xông vào 1 viện tâm thần...
..Vin vào Luật Yêu Nước và yêu cầu
mặt đối mặt với 1 nhà thí nghiệm già,người mà..
Cô cho rằng có thể liên quan đến 1 vụ
khủng bố kinh khủng nhất mà tôi có thể tưởng tượng...
Tôi đến đây với 1 đầu mối xác thực và
sự bực bội cá nhân đã khiến anh mờ mắt.
Vậy thì cô đang phí công và
cả thời gian của tôi đấy.
Cô có hiểu "người thân ruột thịt" là gì không?
Muốn hỏi tiến sĩ Bishop thì cô tự tìm
họ hàng ruột thịt của ông ta mà vào.
Nói chuyện với Bishop, tìm ra điều gì
thực tế đi rồi tôi sẽ ủng hộ cô.
Cho đến lúc đó,tôi không tin gì cả.
Giờ cô xử lí được chứ?
- Ông ta có 1 con trai.
- Cậu ta cũng là người địa phương?
Không hẳn.
- Vậy cậu ta là con trai của Walter Bishop?
- Anh ta tên là Peter Bishop.
Bỏ học trung học nửa chừng, IQ tận 190,
trên mức thiên tài 50 điểm.
Chủ nghĩa xê dịch,nay đây mai đó.
Ko làm công việc nào quá 2 tháng.
Anh ta đã từng là cứu hỏa, hoa tiêu
và tóm lại là 1 tiến sĩ hóa học.
Anh ta đã giả mạo giấy tờ của MIT.Thậm chí
đã xuất bản vài luận văn trước khi bị phát hiện.
Nghe như muốn đấm vào mông nhỉ.
Bản báo cáo của tôi khó có thể coi là truyền thống,nhưng
truyền thống ko thích hợp với những việc thế này lắm.
Hàng trăm tỉ đô-la quẳng vào cơ sở
hạ tầng và ông cứ để nó tiếp diễn.
Ông cần người trông coi 600 dặm ống
dẫn dần từ mỏ Kirkuk đến cảng Hee San.
Tôi có khả năng làm được như thế.
Các ông cần người biết về sức bền của thủy động lực học,
trao đổi nhiệt và các dòng hỗn hợp dầu.
Các ông cũng cần người có thể quy hoạch nguyên bộ phận (MIP)
vì phải thay đổi cỡ của đường ống đi qua các địa hình lồi lõm.
Cho nên,nếu như ông muốn tiết kiệm chi phí.
Thật ra thì tôi cần công việc này cũng
nhiều như các ông cần tôi vậy.
Tôi biết tiếng Ả Rập.
Và cái giá 600.000 trọn gói nghe được đấy.
Peter Bishop? Olivia Dunham. Tôi ở FBI.
- Vâng.
- Anh có nghe về chuyến bay 627 chứ?
- Chuyến bay từ Hamburg,dĩ nhiên rồi.
- Có thể anh sẽ giúp được chúng tôi đấy.
- Ko,tôi nghĩ cô nhầm người rồi.
- Cha anh là Walter Bishop.
- Lần cuối có người hỏi tôi câu ấy là ở tòa.
- Vâng,ông ấy là người chúng tôi cần tìm.
- Nhưng lúc này,anh là người duy nhất giúp chúng tôi gặp được ông ấy.
- Ông ấy có thể giúp gì cho cô?
Và cô định chờ đợi tôi làm gì?
Nhảy lên máy bay về Massachusetts chắc?
- Tôi chỉ vừa đến đây thôi cô em ạ.
- Anh có thể quay lại đây trong 4 ngày,nhưng trước tiên ..
- Để tôi giúp cô tiết kiệm thời gian nhé.
Tôi sẽ ở lại Iraq.
Thế là biết tôi muốn gặp bố mình thế nào rồi nhé.
Tôi xin anh như 1 con người với 1 con người đấy.
Cha anh có thể cứu vài người sắp chết.
Người mà tôi quan tâm rất nhiều.
Tất cả chúng ta đều bận tâm đến những người
sắp chết.Xin lỗi,tôi ko thể giúp cô.
Tôi biết tại sao anh ở đây.
Tôi có đọc hồ sơ của anh.
- Hồ sơ gì?
- Cái mà FBI nói ko tồn tại.
Nó nói lên mọi điều. Anh đã từng ở đâu,
anh đang chạy trốn khỏi cái gì.
Và anh cần cái gì ở đây.
Vậy nên hoặc anh đi với tôi,ko thì
vài người sẽ được biết anh ở đâu đấy.
Khi nào chúng ta đi?
Bác sĩ có nói gì khác ko?
Uh.
Cảm ơn anh, Charlie.
Để tôi hỏi cô vài điều nhé.
Tôi ko hợp bố mình lắm.
Ko nghi ngờ gì nữa,ông ấy ích kỉ, độc ác,
dối trá, lỗi lạc,cận thị và là 1 đồ khốn.
Ông ấy từng là 1 nhà hóa học.
Tôi biết từng đó thôi.
Ông ấy từng làm việc ở 1 phòng thí nghiệm dưới hầm
của Harvard,nghiên cứu cho 1 công ty thuốc đánh răng.
Vào 1 đêm,có 1 tai nạn ở đó,
rồi bố tôi bị bắt.
Lúc đó ngôi nhà mới bắt đầu trở nên yên bình,
nhưng có 1 điều này Olivia.
Bản năng của tôi nói rằng,mạng sống của bạn cô
,người đang nguy kịch...
...Sẽ ko được cứu bởi 1 lọ thuốc đánh răng.
Ông ấy làm ở Harvard,
nhưng ko phải về thuốc đánh răng.
Đó là 1 hoạt động thí nghiệm tối mật của
Quân Đội Mĩ tên Di truyền học Kelvin.
Họ cung cấp bất
cứ thứ gì ông ấy muốn.
Mà chủ yếu là trong lĩnh vực tên
'fringe science'.
(Tạm dịch:khoa học giả tưởng)
- Khi cô nói 'Khoa học giả tưởng',
ý cô là Giả Khoa Học.
- Tôi nghĩ vậy.
Như là sự điều khiển tinh thần, dịch chuyển
lượng tử, các hiệu ứng sinh học.
- Tàng hình, đột biến di truyền, hồi sinh,sinh đẻ...
- wow,đợi 1 chút.
Hồi sinh ấy hả,thật chứ?
Vậy cô định nói gì?
Rằng bố tôi là tiến sĩ Frankenstein chăng?
Cô biết ko? Sao cô ko tự vào 1 mình đi?
Tôi sẽ đợi ngoài này.
Tiến sĩ Bishop, ngày đặc biệt đây.
Ông có khách.
Xin chào.
Tôi đã biết là sẽ có người đến.
Cuối cùng đã có.
Tiến sĩ Bishop?
- Đó là ... Nó xảy ra khi nào vậy?
- Vụ trên máy bay 4 ngày trước.
- Mật vụ Scott thì bị thương ngay hôm sau.
- Hạ bì đã trở nên cừng, mờ đục.
- Trong suốt. Các mô cơ.
- Trên người Scott? Ý ông là có thể nhìn xuyên
qua da anh ấy.Có đấy.
Vậy ko tốt rồi. Nhìn xuyên qua được da.
Phức tạp đấy,bị mức cao hơn rồi.
- ... Như vậy.
- Anh ấy bị sao vậy?Có thể đảo ngược lại như cũ ko?
Là sao vậy?
Bánh pudding ở đây thật kinh khủng.
Bánh pudding vào thứ Hai.
Kinh thật.
- Hôm nay là thứ Năm.
- Ô.
Tin vui đấy.
Nó có thể đảo ngược lại.
Những gì đã xảy ra với đồng nghiệp của cô.
Vài năm trước tôi đã thí nghiệm trên động vật.
Một vài con đã phải chịu đau đớn,
nhưng được cứu sống.
Vậy ông có nhớ làm thế nào không?
Nơi này, cách chọn các
phương pháp trị liệu của họ ...
Tiến sĩ Bishop?
Hôm nay cô tới đây với con trai tôi.
Tôi ko được có khách,
trừ người thân ruột thịt.
Trừ khi lệnh cấm được gỡ bỏ.
Và đó chỉ là 1 cấu trúc "Nếu-thì" đơn giản.
Nếu cô ở đây nghĩ là nó cũng ở đây.
Tôi đã muốn...
...Rất muốn được gặp nó.
Rất nhiều.
Ông ấy hỏi anh.
- Cảm ơn cưng.Tôi thật sự đánh giá cao đấy.
- Này,tôi đã ko nói là anh ở đây.
Gọi tôi là "cưng" 1 lần nữa xem,
tôi sẽ thật sự thích đấy.
Xin chào, Walter.
- Ta nghĩ con béo lên đây.
- Ông nghĩ tôi béo lên?
- Tuyệt thật,ngay câu đầu tiên. Hoàn hảo.
- Như 1 cậu bé vậy. Con trông tròn quay.
Phải,cho đến mùa hè trước trung học.
Tôi cũng chẳng mong đợi ông nhớ được.
- Để ta nhìn thử xem?
- Ông làm cái gì vậy? Bỏ tay ra!
- Đồng tử khỏe. Có vẻ tốt đấy.
Tình trạng đồng nghiệp của cô đến mức nào rồi?
Cô có thể...
Ko khám trực tiếp thì
khó có thể kết luận được.
Tôi phải nhìn tận mắt Scott,
nhưng tôi ko được phép.
Vì cái luật hiện tại. Trừ khi...
...Có sự cho phép của người giám hộ hợp pháp,
mà hẳn phải là 1 người thân.
Cô đang yêu cầu tôi ...?
Ko! Người giám hộ ấy hả?
- Ko. Quên đi.
- Cậu ấy sẽ làm.
- Ko,tôi ko làm.
- Chỉ 1 cuộc điện thoại thôi.
Anh muốn tôi làm không?
Vì tôi có điện thoại trong túi đây.
Giờ thì nó ở ngoài.
Cô muốn bố tôi.
Giờ thì có rồi đấy.
Cho dù là cái gì thì hãy cẩn thận
với những gì cô mong chờ nhé. Cưng ạ.
Mọi sự cố gắng nhằm tìm hiểu xem chuyện gì
đã xảy ra trên chuyên bay 627.
Tiến sĩ Bishop, tôi thấy hơi tò mò.
Đã có ai tiếp cận với những công trình của ông chưa?
À,những phụ tá chỉ biết được những
mảnh ghép rời rạc mà thôi.
Chúa,tôi đoán thế.
- Tôi cho rằng người thực sự biết
tôi đang làm gì là Billy.
- Ai vậy?
- Billy William Bell,anh ta và tôi dùng chung phòng thí nghiệm.
- William Bell?
Ông dùng chung phòng thí nghiệm với
người sáng lập ra Massive Dynamics?
- Xin lỗi.Ta chả biết MD là cái gì hết.
- Ah, ko có gì. Chỉ là 1 công ty bé tí thôi.
Thật hoàn hảo.Một trở thành người
giàu nhất hành tinh...
- ...Còn người kia trở thành 1 kẻ ăn bám viện tâm thần.
- Sao vậy?
- Chuyện gì vậy?
- Ta vừa "dấm đài".
- Tuyệt thật.
- Có tí thôi.
- Vừa nhận được tin nhắn,John thế nào rồi?
- Xấu đi.
CDC nói rằng chuyến bay Hamburg gây
ra bởi các hợp chất tổng hợp...
Cũng giống như nói mưa là do
các hợp chất chứa nước.
- Họ đã kiểm tra vài cái trên John,
nhưng ko rút ra được gì.
- Bishop thì sao?
Nói gọn lại ra điên rồ và khó chịu.
Nghe này.Em cần hỏi William Bell vài điều.
- Anh sắp đặt cho em được ko?
- William Bell?
- William Bell của Massive Dynamics?
- Ông ta và Bishop từng dùng chung phòng thì nghiệm.
Em đùa à?
Tiến sĩ Bishop?
Mang nước gừng đến đây.
Tôi cần nước gừng.
Lâu rồi ko uống.
Thật thèm quá.
- Cô có thể mang nước gừng đến cho tiến sĩ được ko, mật vụ Farnsworth?
- Vâng.
Whoa! Khoan đã! Dừng lại!
Nó ko làm cô lo ngại sao?
Để ông ấy làm đi.
Đĩa cấy.Nào nhanh lên.
- Nhưng tôi cần sử dụng phòng thì nghiệm của tôi.
- Cái gì của ông?
Toàn nha Kreski, Harvard.
Chúng ta đi thôi,tôi có mẫu rồi.
Sau khi ông đi thì nó đóng cửa rồi.
- Sao cơ?
- Tỉnh lại đi.Nó đóng cửa rồi.
Ko.Ko.Ko.Ko
- Walter, ko còn phòng thí nghiệm nào cả.
- Đó là nơi làm việc hoàn hảo...
- Mẹ nó chứ!
- Chúng ta phải đưa ông ta về ngay thôi.
- Đại diện. Khi nào cô quay lại?
- Tôi cần anh giúp.
Tôi muốn cho anh biết là tôi đã đưa tiến sĩ
Walter Bishop ra khỏi St. Claire.
- Và ông ta yêu cầu được dùng phòng thí nghiệm cũ.
- Xin lỗi.Cái gì cơ?
Tòa nhà Kreski ở Harvard,tầng hầm.
Thật tốt khi cô rất kiên trì trong vụ này.
Đó là 1 đặc tính vượt trội và
mạnh mẽ của 1 tay chuyên nghiệp.
Nhưng tôi ko thể ngừng thắc mắc...
Liệu thật sự ko có chuyện gì
giữa cô và mật vụ Scott.
Hãy lo vụ phòng thí nghiệm cho Bishop.
Quá nhiều. Quá nhiều chuyện đã xảy ra ở đây.
Quá nhiều thứ về nó.
Tiến sĩ Bishop,tôi đã đặt 1 gói hàng khám
nghiệm pháp y. Ông còn cần gì nữa ko ?
Máy chụp cắt lớp võng mạc.
Hai nghìn Pound silicon.
(1 Pound = 453 gram)
Ít nhất 5 mẫu máu của những người
hiến máu tình nguyện.
- Máy dò vi sinh vật. Cấp độ NASA ,dĩ nhiên.
Nó vẫn là NASA, phải ko?
- Vâng.
Ồ,cô ta vẫn ở đây.
Cái bể này luôn là tốt nhất.
- Và 1 con bussaurus 2 tuổi.
- Con gì ?
- 1 con bò cái.
- Ông ấy muốn 1 con bò cái.
- Quan trọng là thuần chủng chứ ko phải lai nhé.
Trọng lượng thực 850 pounds,
tỉ lệ mỡ 2,37.
- Ông ấy đùa hả?
- Theo di truyền thì người và bò chỉ khác nhau 1 vài dòng mã DNA.
- Vậy nên nó là 1 vật thí nghiệm không trái đạo đức?
- Anh học chúng ở đâu? MIT?
Ko hẳn,tôi đọc trong sách đấy.
Thỉnh thoảng cô nên làm thế. Vui phết đấy.
- Mang cho ông ấy 1 con bò.
- Tuyệt vời,cảm ơn nhé.
Chỉ có người mới tốt hơn 1 con bò.
Trừ khi anh cần sữa. Lúc đó anh ta thật sự mới cần bò.
- Cà phê ko?
- Cảm ơn anh.
Nói xem. Cái hồ sơ còn nói gì ko?
Về sự thành thật của cô.
- Nó tệ đến mức nào?
- Giờ ko phải lúc nói chuyện đó.
Sao cô ko nói thẳng ra đi,vì giờ tôi đang ở đây.
Nên tôi đáng được biết sự thật,phải ko?
- Chả có hồ sơ nào cả.
- Tôi cần anh quay lại đây.
- Vậy thế là sao? Cô chém gió à?
- Đành liều thôi.
- Thường thì tôi đọc tâm lí người khác khá tốt.Tôi hay làm thế.
- Giờ thì tôi thấy anh gặp rắc rối rồi đấy.
Ai cũng có thể thấy điều đó.
- Vậy tôi nên ở lại.
- Lẽ ra tôi nên ở lại Iraq.
- Sáng hôm đó,có 1 cái xe đánh bom ở Kirkuk.
- Có lẽ anh nợ tôi 1 lời "Cám ơn".
- À,ờ,tôi nợ thì nhiều lắm.
- Tôi đã tìm ra. Mafia.
- 1 thằng tên Big Eddie.
- Tôi thề là tôi ko giả bộ.
- Anh nợ 1 gã có cái "nick" là Big Eddie?
- Ko,tôi nợ tiền 1 gã có tên Big Eddie.
Cậu ta đã thay đổi nó 1 cách hợp pháp. Và thậm chí
tôi ko phải là 1 con bạc.Ý tôi là chưa từng. Chỉ là ...
- Cách đây vài năm tôi hơi khùng 1 chút.
- Tôi đã nghĩ anh là 1 thiên tài, hẳn anh phải có 1 phương pháp.
Dĩ nhiên là có. Nhà cái đã chơi bẩn.
Nhưng thử nói thế với chúng xem.
Năm 72, trong chiến tranh Việt Nam,
nhóm sinh hóa của Bộ Quốc Phòng...
Đã nghiên cứu về 1 bệnh dịch lây lan
để tìm cách chống lại Việt Cộng.
Đó có thể là thứ tác động lên chiếc máy bay.
- Có thể bắt nguồn từ chuyện này.
- Còn John thì sao?
Những gì tác động lên anh ta chỉ là 1 phản ứng
hóa học của chất thô trong phòng thí nghiệm.
Nó chưa hoàn tất,nghĩ là chúng ta
có thể tổng hợp lại các chất phản tác dụng.
- Vậy ông có thể giúp anh ấy?
- Đừng để cô ấy ảo tưởng.
- Nó ko phải ảo.
Nó là thật.Tôi có thể giúp được.
- Nếu như tôi có danh sách chính xác những chất
có trong nhà kho khi nó nổ.
- Chúng ta ko có.
Nó đi ngược lại,mọi thứ. Nghi phạm,kẻ có câu trả lời thì
đã bỏ trốn và John là người duy nhất thấy mặt hắn.
Vậy anh ấy còn bao lâu?
- Dựa theo tốc độ kết tinh,sự suy biến của tế bào,...
- Bao lâu?
- 24 giờ.
Não của anh ta ko thể tự sản xuất
oxy lâu hơn được nữa.
Tôi rất tiếc.Rằng tôi ko thể đưa ra
- Ý ông là sao?
- Ko phải tôi nói rồi sao?
- Bất cứ cái gì bố nghĩ là nói rồi đều là chưa nói.
- Hệ thống trao đổi tiếp hợp,chia sẻ giấc mơ.
- "Chia sẻ giấc mơ" là sao?
Bộ não con người sản sinh ra 1
điện trường có thể định lượng.
Năm 1976 tôi đã đưa ra 1 giả thuyết
rằng có thể...
Đồng bộ hóa môi trường giữa 2
tâm trí khác biệt.
Cho phép chia sẻ thông tin
nhờ trạng thái vô thức.
- Như 1 sợi dây giữa 2 cái máy.
- Cô biết nó thế nào mà,đúng là thật điên khùng.
Ông đang nói tôi có thể nói chuyện
với John trong khi hôn mê?
Và anh ấy có thể nói cho tôi biết
nghi phạm trông như thế nào?
- Nó ko hoàn toàn là khoa học.
- Đấy ko phải là khoa học.
- Ông đã làm chuyện này bao giờ chưa?
- 1 lần tôi đã dùng kĩ thuật này để lấy thông tin từ 1 xác chết.
Cô có thể làm thế nếu như người kia
chết chưa quá 6 tiếng.
- Bởi vì sau 6 tiếng thì họ thật sự đã chết.
- Cô có thể xem được kí ức của anh ta.
Giả thiết là ko có tổn thương về não.
Dĩ nhiên là cô phải đeo các cực điện từ.
Gắn vào hộp sọ,
trong khi ngâm mình trong bể nước kia.
Rồi cô sẽ phải dùng thuốc.
- Thuốc gì?
- Hỗn hợp của Ketamine, neuront,...
- ...Axit Lysergic diethylamide.
- Cái cuối cùng là LSD, hay còn gọi là Axit.
Chỉ mất vài giờ thôi, tôi cần cô giúp để đồng bộ hóa,
nếu như ko gây ra quá nhiều rắc rối.
À vâng,đâu có vấn đề gì.
Nghe rất vui đấy.
Ông ta vừa ra khỏi viện tâm thần và giờ
muốn thuốc cô quá liều...
Và chọc 1 cục kim loại vào trong đầu cô,và
bắt cô trần như nhộng vào 1 cái bể sắt gỉ đầy nước.
Ko,tôi ko muốn.
Tôi chỉ nói là tôi có thể.
OK, Olivia, chờ chút.
Rõ ràng là cô đang phải chiu sức ép.
Từ Iraq cô đã ko thể ngủ yên rồi người đàn ông cô
quan tâm có thể chết,nhưng tôi bảo cô này,
ông ta sẽ giết cô đấy.
Con ko hiểu phương pháp này.
John sẽ làm vì tôi.
Hãy sắp đặt đi. Tôi sẽ đi xin giấy phép
để mang John đến đây.
Ko thể tin nổi. Thật điên rồ,ông ấy điên
và giờ đến lượt cô.
Tuyệt vời.Hãy làm 1 ít
Axit Lysergic diethylamide.
Đặt anh ấy ở kia.
Muối sẽ giúp cô ko bị chìm.
Charlie. Anh đã sắp xếp cho
em gặp William Bell chưa?
Massive Dynamics ko thật sự
sẵn sàng và lịch sự cho lắm.
- Và hình như 2 tuần tới William Bell ra nước ngoài.
- Cái gì vậy?
- 1 bản sao nho nhỏ của Đại Hội Đồng.
- Vậy là Bell ko muốn nói chuyện?
- Hoặc chỉ là ông ta đang lãnh đạo 1 tập đoàn 50 tỉ $.
- Gây sức ép với họ đi.
Em muốn qua văn phòng của William Bell
để xem ông ta biết gì.
Biết ngay mà,nhưng anh
có tin xấu đấy.
- Phải mất 48 giờ để lấy lệnh của tòa án.
- Cô nên cởi quần áo đi là vừa.
- Xin chào.
- Cái quái gì vậy trời?
Charlie, chúng ta ko có 24 giờ đâu.
Anh phải gặp được Bell.
Nếu Walter thất bại, Bell là người
duy nhất có thể cứu chúng ta.
Olivia, có chuyện gì ở đây vậy?
Em khai hết với Broyles rồi à?
- Kiểu kiểu vậy.
- Nghe chả tốt tí nào vậy.
- Đó có phải con bò ko vậy?
- Ờ,nó là Gene.
Nghe này Charlie, tôi cần anh hứa rằng
anh sẽ làm bất cứ chuyện gì anh có thể.
Dĩ nhiên rồi. Cô biết điều đó mà.
Này.Cẩn thận nhé.
Chúa ơi.
Giờ tôi ở đâu nào? Cô cúi đầu về
phía trước 1 chút nào?
Tôi vẫn nghĩ việc này thật vô trách nhiệm,
và tin tôi đi,tôi biết rõ điều này.
Thuốc tê.
Nếu cô cảm thấy bình thường là ổn rồi.
Được rồi.
Hy vọng là anh chàng kia
đáng với chuyện này.
Mũi tiêm này giúp cô duy trì sự sống.
Thư giãn nhé.
Và cái này sẽ làm cô trở nên vô thức.
Nghe này,trong trường hợp cô ko trở lại.
Tôi chỉ muốn nói điều này
trước khi chúng ta làm.
Tôi đánh giá rất cao những gì cô đã làm.
Cô đã làm được nhiều điều ở 1 nơi thế này.
Tin tưởng.
Lạ là cảm thấy quan trọng đến thế nào khi nó đi mất.
Nếu muốn xem,cô có thể lại đây.
Cô làm ở đây?
- À,tôi là Astrid Fornsworth, trợ li của mật vụ Dunham.
- Ai cơ?
- À vâng.Tôi là Walter ...
- Bishop. Walter Bishop.
- À cảm ơn.
- Ko nhớ gì đâu.
- Đây là nhịp của não cô ấy.
Quan trọng là người ta biết về sự tương hỗ
giữa các vùng của não bộ. Tới hạn.
Và đây là của cậu ta.
Thuốc sẽ tác dụng đến các cực điện làm
đồng bộ các tín hiệu của cả 2.
Não chính là 1 bộ dẫn điện.
- Có thể xuất ra được bởi 1 bộ não khác.
- Thật đơn giản như đan rổ nhỉ.
Và khi tín hiệu trở nên đồng điệu,họ
sẽ ở cùng 1 chỗ. Đại khái là thế.
Vậy giờ chúng ta làm gì?
Chờ thôi.
- Cái gì vậy?
- Chắc tầm 1 phút nữa thôi.
Xin chào?
Tôi nghĩ tôi ở đây.Tôi ở đây!
Nhìn đi! Gần như khớp nhau rồi.
John?
Tôi biết cái này.
Đó là con thuyền của chú tôi.
Tại sao nó lại ở đây?
John? Có phải anh ko?
- Olivia?
- John?
- Có chuyện gì vậy?
- Ko sao?
- Cô ấy ổn chứ?
- Ổn.
- Ông chắc ko đấy?
Nhìn đi. Họ đang ở cùng nhau.
Anh vừa nghĩ đến em.
- Cái gì vậy?
- Ko có gì.
John, anh bị thương.
- Anh ko nhớ.
- Nghĩ đi.
- Kho hàng.
- Anh thấy lạnh.
- Em cần anh phải nhớ.
- Nhớ gì?
Những gì anh đã thấy.
Em cần anh cho em xem mặt hắn.
Tại sao?
Để em có thể cứu anh.Thử đi mà.
Thử và nhớ lại xem.
Đúng. Đúng rồi.
Chúng ta có 1 kẻ chạy trốn ở đằng sau
Chúng ta cần hắn còn sống.
Em ko nhìn thấy mặt hắn.
- Cô muộn.
- Tôi thấy hắn.Tôi đã thấy John
bị thương.Tôi đã ở đó,thề đấy.
- Ý em thấy hắn là sao? Ở đâu?
- Em đã bảo anh đừng hỏi mà.
Đó là hắn. Là nghi phạm chúng ta
đang cần tìm.Hắn trông như thế này.
- Gửi ảnh để tôi nhập vào dữ liệu.
- Em có ngủ ko vậy?
- Em trông tệ lắm.
- Ko khớp với các hồ sơ tội phạm.
Kiểm tra tất cả bằng lái xe ở bang,
và gửi bức ảnh này đến các bệnh viện địa phương.
Mật vụ Dunham,nhìn qua cái này xem.
- Ồ Chúa ơi.Đó là hắn ta.
- Anh ta là 1 hành khách trên chuyến bay 627.
- Tôi ko hiểu.
- Chờ đã.Hắn ta ko thể ở kho hàng.
- Charlie.Em đã nhìn thấy hắn ta ở đấy.
Chờ đã các cậu.
Morgan Stieg là hành khách 108.
Liên lạc trong trường hợp
khẩn cấp là Richard Stieg.
- Đừng nói là sinh đôi nhé.
- Uh. Ko có địa chỉ nhà,chỉ có lí lịch làm việc.
- Sao?
- Công việc gần đây nhất của Richard Stieg.
- Tôi hy vọng được nói chuyện với William Bell.
- Tôi là Nina Sharp, Giám đốc Điều Hành.
- Tôi ko có nhiều thời gian đâu nhé.
- Nghi phạm của chúng tôi là 1 nhân viên cũ của bà, Richard Stieg.
Người có thể đã sử dụng những nghiên cứu của công ty
này để phát triển 1 loại chất độc không vận tự hủy.
Chúng tôi ko biết tại sao hoặc vì ai, nhưng có vẻ
anh ta sẵn sàng hy sinh anh trai mình.
Cái thứ đã giết tất cả hành khách thông qua
thứ thuốc insulin của anh ta.
Vậy bà có muốn nói gì ko?
Danielle, thu thập mọi thứ ta có về
Richard Stieg cho mật vụ Dunham đây.
Tôi có nhớ Richard Stieg. Cậu ta làm ở
phòng nghiên cứu hệ thống vũ khí.
Bị bắt cách đây 3 tháng khi định
trốn đi với các tài liệu mật.
Chúng tôi đã chuyển tên cậu ta
cho Bộ Tư Pháp.
Chúng tôi đã làm tròn nhiệm vụ
của mình rồi mật vụ Dunham.
Và nếu như cô vẫn định kéo công ty của chúng tôi
và tiến sĩ Bell vào vụ này...
- Thì hãy nói chuyện với luật sư của tôi.
- Bà làm việc cho tiến sĩ Bell bao lâu rồi?
- 16 năm.
Tôi nợ Massive Dynamics cả đời mình
và đó ko hề là 1 lời nói quá đâu.
Tôi đã chạy đua gần cả đời mình.
Ở cuộc đua năm 97 ở Boston,
tôi cảm thấy rất mệt mỏi.
Rồi 1 ngày,ở văn phòng tiến sĩ Bell nhận ra sự
băn khoăn ấy và tôi đi chụp CT .
Ung thư.
Tuần đó tôi đã phải
cắt bỏ cánh tay này.
Lần chụp đầu tiên cho thấy bệnh ung thư
của tôi là do công ty này.
Cánh tay máy dùng trong phẫu thuật,
thuốc thang sau đó.
Đều được phát triển và sản xuất
bởi Massive Dynamics.
Cánh tay giả này được tự tay Bell thiết kế.
Mọi thứ mà chúng tôi có về Richard Stieg đây.
Cô có nghĩ liệu Stieg là 1 phần của "The Pattern"?
Xin lỗi,1 phần của " The Pattern"?
Tôi e là cô nên đi đi.
- Tôi sẵn sàng biết những gì mà bà biết,bà Sharp.
- Hình như ko đâu.
Nhưng có thể nói chúng tôi đã đạt đến mức
mà khoa học và công nghệ...
Có 1 bước tiến vượt bậc trong 1 thời gian dài.
Có thể nó đã quá tầm xử lí
và kiểm soát của cô rồi.
Cô nên biết mình đang
dính vào chuyện gì, mật vụ Dunham.
Tôi thường hay nói thế này với con gái:
"Hãy cẩn thận và chúc may mắn."
- Đây có phải chương trình cho trẻ con ko ?
- Yea,lớn đấy.
Mấy câu chuyện về chú bọt biển Sponge Bot
sâu sắc đến ngạc nhiên đấy.
- Ngôi nhà điên khùng.
- Tôi vừa ở Logan.Giờ đang đến chỗ anh.Tôi nghĩ là chúng ta đã tìm thấy nghi phạm rồi.
- Chờ chút,cô thấy hắn rồi hả? Cô tìm được gã trong mơ rồi sao?
- Tôi sẽ qua đón cả hai người.
Tôi cần bố anh ở đó,hỏi vài thông tin ông ấy cần,để ông
ấy có thể cứu John và tôi cũng cần anh,trong trường hợp bố anh...
Ko cần nói nữa, chúng tôi sẽ gặp cô ở phía trước nhà.
Đang giám sát.Ở ngoài chờ lệnh
Xác nhận vị trí.
Hai phút nữa.
Lùi lại trong bán kính 2 dặm.
Tất cả đang ở đâu vậy?
- Đi ra đi.Đường này,thưa bà.
- Đứng sang 1 bên.
- FBI!
- An toàn!
An toàn!
An toàn!
- Ta nên kiểm tra huyết áp của con.
- Sao ông ko đi kiểm tra của mình ấy? Tôi ko sao,cảm ơn.
- Sắc mặt của con cho thấy bệnh cao huyết áp.
- Đừng nói tôi bị bệnh gì hết.
Và cao huyết áp ko có dấu hiệu
nào nhìn được bằng mắt thường.
Khi mọi chuyện kết thúc,đừng đưa
ta quay lại đó.
- Ta ko muốn quay lại đó.
- Nghe này, Walter.
- Thí nghiệm này.
Ta như đã tỉnh dậy trở lại và con
ko thể bắt ta lại chìm vào giấc ngủ nữa.
Đó khó có thể nói là ý định của tôi.
Bất cứ sự trừng phạt nào
con nghĩ ta đáng bị.
Ta thề ta đã chịu đựng đủ rồi.
- Này!
- Cái gì vậy?
- Này! Hắn chạy vào con hẻm kia.
- Ta ra ngoài xe được ko?
- Ở yên đó Walter.
Ko! Đù má!
Tao có vài câu hỏi cho mày đây.
- Đó là magiê ethylene glycol.
- Tôi biết rồi nhưng ông ko nghe này.
- Magiê ethylene glycol với mồi là phốt phát hữu cơ.
- Này,bố già,chờ cái nào.
- Máu sẽ ko thể hấp thụ nó trước khi chết bởi hiệu ứng phụ.
- Và rồi sao?
- Chúng ta sẽ tổng hợp ba-zơ Calci gluconate lantan?
- Đúng,chính xác.
Ko thể,chúng ta cần nhiều máu của anh ta hơn.
Chúng ta ko có gì hết.
Không đúng.Các mật vụ đều có nguồn máu
dự trữ đề phòng trường hợp bị thương.
Truyền máu.Thật tuyệt.
Chúng ta có thể chế thuốc giải độc
và hòa tan nó vào máu lưu trữ.
Nếu như truyền trực tiếp vào tĩnh mạch,
cơ thể này sẽ ko chịu nổi.
Điểm A+ .Tốt lắm. Hãy bắt đầu thôi.
- Vậy là tôi đã lo được vụ phòng thí nghiệm.
- Uh,tôi biết là anh làm được mà.
Cảm ơn.
Ở dưới đó thế nào?
Bishop nói sẽ mất 1 thời gian,
nhưng mọi chuyện có vẻ thuận lợi.
Đó là những gì ông ấy nói. Sao vậy?
Cô đã làm được 1 việc thật tốt.
Tìm được Bishop.
Đưa ông ta ra ngoài,khiến ông ta phải
hợp tác.Chúng tôi rất ấn tượng.
Là con trai ông ấy làm,ko phải tôi.
Cha nào con nấy.
- Ai là chúng tôi?
- Vụ máy bay chỉ là 1 phần của 1 cái gì đó nguy hiểm hơn cả khủng bố thông thường.
Khủng bố thông thường?
Trong 9 tháng qua có cả 3 tá vụ
tương tự như chuyến bay Hamburg.
Phần lớn đều chưa được công khai.
John Thompson, 1 đứa trẻ bình thường.
Mất tích hồi 98.
Xuất hiện trở lại nửa tháng trước ở cách đây
nửa vòng Trái Đất, ko già đi 1 tháng nào.
Trong vài tháng gần đây 46 đứa trẻ mất tích
khác cũng tự nhiên xuất hiện.Như trên.
Báo rằng 1 chiếc máy bay tầm thấp đã phát ra các bức xạ
cao tần phá tung những cửa sổ của họ.
Một giờ sau,1 trận động đất 8,7 độ...
Gây nên 1 trận sóng thần giết chết 38.000 người.
- Tại sao anh lại nói cho tôi chuyện này?
- Người đàn ông này. 1 bệnh nhân ở Lisbon tỉnh dậy sau nhiều năm hôn mê.
Bắt đầu viết toàn những con số.
Đó là tọa độ của các Hạm Đội Hàng không mẫu hạm
chiến đấu của ta ở Thái Bình Dương.
- Thuộc loại hồ sơ Siêu Tối Mật.
- Vậy là sao?
- Hãy làm việc cho tôi và tôi sẽ cho cô biết rõ hơn...
- Thôi đi!
- Dunham,còn vài thứ cô cần phải nghe.
- Tôi bảo thôi rồi mà.
- Mọi chuyện đều dẫn đến "The Pattern".
Cả thế giới này là 1 phòng thí
nghiệm lớn của ai đó.
- Cô đã nhìn thấy và cô biết.
- Tôi ko muốn biết.Tôi đã có 1 công việc.
- Nó còn quan trọng hơn công việc.
Ở đây cô sẽ có mọi thứ,mọi nhân viên
mà cô cần.
Tôi thích công việc hiện giờ.Và cái người mà,
anh đã tự suy diễn ra ấy.
Hãy nhìn xem.Cô có thấy bọn họ
mải mê với cuộc sống của mình ko?
Ko hề biết có chuyện gì đang diễn ra và
họ đang lạc trong những chuyện gì?
Tôi chỉ muốn trở về như ngày xưa.
Dunham,tôi nghĩ là ko thể.
- Cậu ta tỉnh rồi.Thức dậy rồi. Olivia,
cậu ấy tỉnh rồi.Tỉnh dậy rồi.
- John?
John? Có nghe thấy em ko anh yêu? Anh yêu?
Anh đã mơ về em.
Chào.Xin thay đồ cho mật vụ Scott.
Sức khỏe của cậu ấy thật đáng ngạc nhiên.
Vậy anh ấy phải ở lại đây bao lâu?
Cho đến khi hắc tố trên da cậu ấy tự tái tạo,
nhưng chắc ko quá 1 tuần đâu.
- Anh ấy nợ cô cả cuộc sống đấy.
- Chúng tôi đều vậy.
Stieg ở phòng nào?
Tôi đã nói cho cô mọi điều
tôi biết,đúng ko?
Tên của tất cả các chất trong
hỗn hợp tôi dùng.
Đừng lo.Sự hợp tác giữa chúng ta
vẫn có ý nghĩa.
Nhưng còn khá nhiều chuyện ta cần nói đấy.
Như là tại sao cậu giết anh trai mình.
- Và cậu đã bán những công trình của mình cho ai?
- Ai nói là tôi đã bán nào?
Một gã chỗ cô làm đã dọa tôi.
Cô nghĩ tôi nói láo sao?
Thề với Chúa,tôi có thể chứng minh.
- Cậu để cuộn băng ở đâu?
- Tôi đã chôn chúng rồi.
- Tao sẽ theo dõi mày.
- Định dọa tao sao?
- Sau khi thấy tao sẽ sẵn sàng làm thế với anh trai mình?
- Tao đảm bảo sẽ vui lòng đối xử với mày như người 1 nhà.
Tao đảm bảo sẽ vui lòng đối xử với mày như người 1 nhà.
- Mật vụ đặc biệt Scott.
- Vâng thưa Ngài,mời vào.
- Cảm ơn.
Charlie,em cần 2 người qua phòng
mật vụ Scott. Kiểm tra cả Stieg xem sao.
- Được rồi,để anh làm.
- 5 phút nữa em đến.
Phong tỏa cả nơi này lại!
Đây là Dunham, số mật vụ 5-2-7-7-6.
Đang đuổi theo 1 chiếc SUV xanh da trời,hướng về
phía Nam trên đường xe điện. Cần hỗ trợ khẩn cấp.
Hãy tự hỏi mình,tại sao ...
Tại sao Broyles lại cử em.
Đến chỗ kho hàng.
Tại sao là em?
Em ko hiểu.
Anh làm việc cho ai?
John, nói đi. Nói đi John?
Anh quen cậu ta cũng lâu như em vậy.
Rất tiếc.
Công việc này ko còn như 10 năm trước nữa.
Chúng ta có nhiệm vụ bảo vệ thế giới...
Nơi mà chỉ 1 hơi thở sai lầm cũng có thể
tự thiêu đốt bản thân mình.
Ý anh là,làm sao có thể bảo vệ được mọi người...
Khi những tập đoàn còn có độ bảo mật
hơn chính chúng ta.
Khi mà chúng ta chỉ được cung cấp 1 nửa
thông tin những thứ ta điều tra.
Em biết mà,khi sự thật...
Sự thật là...
Chúng ta đã lỗi thời.
Chở em về phòng thí nghiệm đi.
- Tôi nói chuyện với anh được ko?
- Uh.Tôi quay lại ngay.
Tôi chắc là anh mong được đi
khỏi đây càng xa càng tốt.
Tới Iraq hoặc Afghanistan,
hoặc đâu đó thật xa.
Nhưng tôi ở đây để nói rằng cha anh cần phải
ở đây,cũng có nghĩa là anh cần ở đây.
- Cô có sao ko?
- Tôi ko biết.Tôi biết anh có cả tá lí do...
Rằng đây là ý tưởng vớ vẩn với anh.
Nhưng cha anh là 1 người tốt.
Ông ấy ko phải là quái vật như anh nghĩ và
anh cũng tốt với ông ấy cho dù anh nghĩ khác.
Anh là người duy nhất có thể nói được Walter.
- Anh mà đưa ông ấy về St. Claire's mọi chuyện sẽ chấm dứt.
- John đâu?
- Tôi có thể nói với trung tâm lo khoản nợ của anh.
- Tôi có thể tự lo được nó,ok?
Chuyện gì vừa xảy ra thế? John đâu?
Tôi ko phải giả bộ những mối đe dọa nữa.
Không cần phải làm thế nữa.
Nó là thật.
Từ khi cô để tôi nói chuyện với ông ấy,
ông ấy đã trở nên minh mẫn lạ thường.
Ông ấy đã kể cho tôi về những thí nghiệm
mà ông ấy và William Bell đã làm.
Những gì xảy ra trên chiếc máy bay đó
mới chỉ là sự khởi đầu mà thôi.
Nó khiến tôi sởn da gà và
muốn đi ngay khỏi Boston.
Chúng ta đi chứ?
- Cậu ta chết bao lâu rồi?
- 5 giờ.
No comments:
Post a Comment